R ≤ 2 Ω - Với mạng điện 660V/380V. R ≤ 4 Ω - Với mạng điện 380V/220V. Hệ thống nối đất chống sét: Trị số điện trở nối đất được quy định trong tiêu chuẩn quốc gia TCVN 9385:2012. R ≤ 10 Ω. Một lưu ý thêm là hệ thống tiếp địa chống sét phải được tách với hệ
Đạo diễn của Gia Đình Tiểu Mẫn là: Hoàng Tuấn Văn. Diễn viên chính: Châu Tấn, Huỳnh Lỗi, Đường Nghệ Hân, Tần Hải Lộ, Đồ Tùng Nham, Hàn Đồng Sinh. Châu Tấn sinh ngày 18 tháng 10 năm 1974 là nữ diễn viên, ca sĩ người Trung Quốc. Cô là một trong Tứ Đại Hoa Đán của
Chắc chắn chiếc mũ cao cấp này sẽ chinh phục bạn. 1. Vỏ mũ bảo hiểm ls2 chính hãng. Vỏ mũ nửa đầu ls2 HH590 được làm từ chất liệu KPA - là một loại vật liệu dẻo được chế biến theo công thức của ls2. Đạt tiêu chuẩn về độ an toàn và chất lượng. Ấn tượng
Mục Lục. 1 Thông tin gia chủ tuổi Nhâm Thân; 2 Hướng nhà tuổi Nhâm Thân. 2.1 Những yếu tố cơ bản ảnh hưởng đến hướng nhà ; 2.2 Hướng nhà hợp nam mạng tuổi Nhâm Thân 1992; 2.3 Hướng nhà xấu nam nhâm thân cần tránh; 2.4 Hướng nhà tốt cho nữ mạng Nhâm Thân 1992 ; 2.5 Hướng nhà xấu nữ nhâm thân cần tránh
Theo dõi trên. Nói đến "Thủy hử" không thể không nói đến Cao Cầu - kẻ đại gian đại ác không thể dung thứ dưới ngòi bút của Thi Nại Am. Cao Cầu đã hãm hại trung lương bằng những thủ đoạn tàn độc, bức tử Tống Giang và hại chết nhiều anh hùng Lương Sơn Bạc
Nhiều phụ nữ Việt đã và đang chi nhiều tiền hơn cho các nhu cầu gia tăng hạnh phúc cá nhân và giá trị bản thân. Nửa đầu năm 2022, kế hoạch tiêu dùng của mọi người có nhiều sự thay đổi do dư âm từ đại dịch cùng ảnh hưởng của "bão giá". Cũng kể từ đó, nhiều
PNff. Hai mắt của Duy Duy đột nhiên đỏ ngầu, trong lòng dấy lên sự tức giận như lửa đốt.Trời đất! Bị ong chích khiếp đến như vậy hả? Mấy ngày trước bên sân phía đông đã xuất hiện tổ ong rồi. Cậu chủ đã thông báo với cục chữa cháy kêu người lại xử lý, tại mấy người đó làm ăn chậm chạp thôi.’Cái gì chứ? Cháu còn dám gọi cậu chủ bằng chị gái sao? Cậu chủ nhỏ là tên con trai bụng dạ hẹp hòi, ghét nhất bị người khác chọc ghẹo tướng mạo mình như con gái!’ Thấy cô đáng thương nên người quản gia lớn tuổi nhất trong nhà đã vụng trộm kể cho cô biết.Mẹ kêu con đừng nghịch ngợm, đừng trêu chọc vào Tiêu Đồ rồi mà, tại sao con không nghe lời hả?’ Đây là lời chỉ trích của nghịch nghợm gì chứ? Cô không vâng lời khi nào? Cô trêu chọc người khác bao giờ? Ai mà biết được con trai của chú Tiêu đẹp đến như vậy, mà lại yếu ớt đến như thế?Kết quả bởi vì cái gì cô cũng không hiểu biết’, nên người lớn phê bình hết sức nặng nề, còn bị tổn thương tinh thần thê thảm tuyệt vời quá đi! Tiêu Đồ xem như vậy đã đủ bên trái của cô bé búp bê Barbie này cũng không có bị thương. Chỉ là khuôn mặt bị sưng to như cái bánh bao, nên cả hai đôi mắt đều biến thành một đường trước đó không phải anh đã nhìn thấy cô, đã nghe qua tiếng nói của cô, thì khuôn mặt biến dạng như bây giờ không biết sẽ làm cho người ta hét to cỡ nào. Đặc biệt là lúc cô há miệng nhe răng ra. Cô nhăn gương mặt sưng húp của mình, cố gắng lộ ra sự hung ác để dọa anh sợ đến bỏ chạy, nhìn quá đáng yêu.“Cậu đừng nhìn tôi chằm chằm như thế, tối nay nằm ngủ tôi sẽ gặp ác mộng đó.” Anh mỉm cười nhìn khuôn mặt vặn vẹo của cô nói nằm ác mộng? Mấy ngày nay cô liên tục sốt cao, mỗi đêm nằm ngủ đều mơ thấy đàn ong bay đến cắn mình. Khi tỉnh lại cả người đều đau nhức, người nằm thấy ác mộng là cô đó nha!“Hừ!” Nếu không thể trêu chọc vào, cô nên chịu đựng có phải hay không?Duy Duy quyết định đóng cửa sổ lại thật nhanh, dù sao ngày đó anh cũng khóa cửa nhốt cô ở bên ngoài. Rõ ràng bộ dạng nhìn yếu ớt như thế mà thật ra anh là người tâm địa đen tối. Duy Duy bị anh lừa một lần rồi, chắc chắn sẽ không để bị lừa thêm một lần nữa.“Cậu thật sự hy vọng cha mẹ mình có thể sống cùng nhau sao?” Anh thảnh thơi hỏi cô.“Muốn tôi giúp cậu một tay không?”Trong mắt cô hiện ra nỗi cô đơn rõ ràng. Khi cha anh vứt bỏ mẹ cũng không quay đầu lại nhìn. Nếu ông thật sự quay lại, sẽ phát hiện ngoại trừ sự mỉa mai, còn có sự cô đơn và khát khao hạnh phúc của không hy vọng mình có một gia đình bình thường? Cha mẹ yêu thương, con cái ngoan ngoãn? Anh cũng là một đứa trẻ, cũng từng giống như cô, biết rõ chuyện sẽ không thể nào xảy ra nhưng vẫn luôn mơ ước.“Không cần anh xen vào.” Duy Duy chột dạ, sốt ruột muốn đóng cửa sổ lại.“Có lẽ tôi có thể giúp được cậu.” Giọng nói của anh cũng không phải quá lo Duy nghe vậy, tay sắp đóng cánh cửa dừng lại, nói“Anh gạt em.” Đừng tưởng cô là một đứa trẻ thì dễ bắt bị lừa! Cô đã biết được, tuy vóc dáng hai nguời bằng nhau nhưng anh đã lớn hơn cô ba niệm hơn nhau ba tuổi là gì? Chẳng khác nào tuyên bố Tôi so với cô sống lâu hơn những ba năm, trong bụng đầy ý nghĩ xấu xa cũng được nuôi dưỡng nhiều hơn ba năm. Nhất định anh đang muốn bắt nạt cô!Hơi liếc mắt một cái, anh đã đoán biết được ý nghĩ của cô, bởi vì búp bê Barbie nhỏ’ này không biết che dấu tâm trạng, nên anh nhẹ nhàng nói“Tôi không phải cố ý bắt nạt cậu, lúc đó tôi cũng không biết tổ ong kia còn trên gốc cây đó.”Đây là ý gì chứ? Khuôn mặt nhỏ nhắn sưng tấy của Duy Duy lộ ra một cái liếc mắt làm ngơ. Trên thực tế, cô vẫn đang sốt nhẹ, hai má đỏ hồng và trong đầu còn chưa tỉnh táo mặt anh không thay đổi, nói tiếp“Sáng hôm đó khi cậu chưa đến, rõ ràng tôi thấy đàn ong hút mật đã bay đi nơi khác rồi.”Anh nói xong, đầu óc Duy Duy lơ mơ, trong trực giác chỉ có hai chữ – Vô nghĩa!Rõ ràng anh muốn xem cô như một đứa bé ngốc nghếch dễ bị bắt nạt. Nhìn thấy vẻ mặt khinh bỉ của cô, anh hỏi lại“Chẳng lẽ trong trường cô giáo không nói cho cậu biết, ong mật sống tập trung theo quần thể hay sao?”Một câu hỏi đơn giản nhưng đủ sức đánh ngã Duy Duy. Hình như cô giáo có nói qua rồi…“Cái gì gọi là quần thể? Đó là tập hợp sức mạnh của mọi người lại thành một khối. Quần thể côn trùng cũng có những trật tự như vậy, chúng cùng nhau ăn, cùng nhau uống, cùng nhau ngủ. Chẳng lẽ không phải chúng sẽ cùng nhau làm việc, cùng nhau ra khỏi cửa, cùng nhau hút mật và sau đó cùng nhau về nhà sao?” Anh đặt câu hỏi rất là sự hợp lí trong câu hỏi của anh làm cho đầu óc còn đang choáng váng của Duy Duy thêm hồ đồ. Anh nói rất có lí lẽ, nhưng cô cảm thấy chẳng đúng tí nào.“Hơn nữa, hôm ấy tôi cũng không đoán ra được một đứa bé như cậu lại mạnh khỏe như vậy, dám chọc vào tổ ong.” Cho nên tổng hợp lại thì đây là một sự hiểu mắt của anh vô tội thiện lương, hàng lông mi chớp nhẹ, tiếng nói mềm mỏng… Trong tích tắc, khiến người ta cảm thấy tất cả những hoài nghi về anh đều là một sự thiếu đạo mà… nhưng mà… Tại sao Duy Duy lại cảm thấy như mình là cô bé quàng khăng đỏ bị con sói xám lừa gạt? Anh yếu ớt vô hại hơn so với một con thỏ nhỏ nữa! Có phải đây chỉ là sự hiểu lầm hay không?Rõ ràng có rất nhiều người nói với cô Anh là tên khó chịu, tâm địa hẹp hòi vì cô không biết anh là cậu chủ nhỏ nên mới cố ý chơi đùa, cô nên tin ai đây? Mặc dù anh nói thật chân thành, nhưng Duy Duy cảm thấy rất nghi nít cũng có đầu óc phán đoán chứ bộ!Đôi mắt sưng húp như con heo’ của cô đang phân vân giữa tin hay không tin, khiến anh muốn bật cười. Cô thật đáng yêu, thật dễ thương, càng nhìn càng thấy cô quá dễ thương. Có lẽ cô bé búp bê Barbie này có biệt tài không làm anh cảm thấy nhàm chán, điểm thêm một chút sắc màu cho cuộc sống buồn tẻ của anh.“Nè! Tiểu Thỏ…” Cô chủ động hét to, làm nụ cười của anh bị đông cứng lạiTiểu Thỏ? May mắn hôm nay cô không có thêm hai chữ chị gái’, anh miễn cưỡng chấp nhận.“Anh nói sẽ giúp em, anh có thể giúp em cái gì hả?” Duy Duy thật sự để ý đến vấn đề Duy mới năm tuổi nhưng cố gắng làm cho mình thông minh hơn so với các bạn trang lứa.“Giúp cậu mang theo mẹ đi về nhà của mình.” Anh nói ra đáp án cô mong mới tám tuổi mà đã nhìn ra được, cô bé trước mắt cũng có nỗi cô đơn như sức lực của anh hả? Hừ! Duy Duy không tin nhưng mà…“Trong vài năm tới mẹ cậu có khả năng sẽ trở thành mẹ kế của tôi.” Anh lại bắt đầu hù dọa nhiên cô bị dọa cho sợ mặt sưng như con heo nhỏ, cái miệng xinh xắn khẽ nhếch lên, bộ dạng ngơ ngáo làm anh cảm thấy đáng yêu đến không chịu sao bây giờ? Làm cách nào bây giờ? Duy Duy hoang mang lo lắng. Chú Tiêu có tất cả mọi thứ mà cha cô không có bất kì thứ gì cả.“Cậu nghĩ thử xem, nếu tôi nói với cha mình rằng tôi không thích dì Mỹ Lệ, thì cha tôi có cưới dì ấy vào nhà không?” Anh nói và nở nụ cười tươi tắn rung động, lộ ra hàm răng trắng tinh nhưng nụ cười đặt biệt rất xảo quyệt…Duy Duy sửng sốt, sau đó trên mặt tươi như hoa nở. Ai chẳng biết chú Tiêu yêu thương nhất là đứa con trai một của mình, chỉ cần con trai muốn bất kì thứ gì chú Tiêu cũng đáp ứng. Nếu Tiêu Đồ không đồng ý, mẹ cô đừng mơ ước xa xôi!“Anh nói thật không?” Duy Duy bỏ qua những hoài nghi trước đó, ngước mặt lên chờ anh nói những lời này, cơn sốt của cô đã giảm đi rất nhiều, cảm giác khó chịu cũng tiêu tan mất. Bây giờ nhìn anh, cô cũng không còn thấy chán ghét nữa.“Chỉ cần cậu hứa với tôi một việc.” Giọng điệu của anh vẫn trầm ấm không thay đổi, bởi vì con mồi nhỏ ngây thơ sắp chính thức nhảy vào cái hố của người thợ săn lành nghề.“Anh nói đi, nói đi.” Duy Duy nở nụ cười thân thiết lấy nói là một việc, dù một trăm việc cũng không thành vấn đề, vì cha mình, cô sẵn sàng hy sinh tất cả.“Chỉ cần… tôi kêu cậu đi hướng đông, cậu không được đi hướng tây. Từ nay về sau, cậu là món đồ chơi của tôi và do tôi làm chủ.” Khóe môi anh nhếch lên mỉm cười, vì con mồi đã cắn câu.
Sự nham hiểm của Tiêu Đồ Tác giả Đản Đản 1113 Nguồn cv Mưa cầu vồng Edit & Beta Trầm Thảo My Số chương 92 chương và 2 phiên ngoại Tiết tử Cuốn 1 Trong trái tim 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 11 12 13 14 15 16 17 18 19 Cuốn 2 Trái tim yêu 1 2 4 6 9 10 12 13 20 21 23 Cuốn 3 Tơ lòng hoang mang 7 9 10 14 16 19 22 24 Cuốn 4 Trái tim bằng Kim cương 2 3 8 9 11 12 13 15 17 18 20 21 23 Chương Kết Phiên ngoại Đồng phục cám dỗ Bí mật một-hai-ba-bốn-năm! P1 P2 Ebook ~^o^~ Hoàn Bộ truyện này là ss Thảo My tặng cho Nu và Mimi để chúc cho Nu và Mimi sẽ mãi bên cạnh nhau như bây giờ 🙂 Ty, yêu ty nhiều nhiều lắm, cảm ơn ty vì tất cả
Ebook Sự Nham Hiểm Của Tiêu Đồ của tác giả Đản Đản 1113Nguồn cv Mưa cầu vồngEdit & Beta Trầm Thảo MySố chương 92 chương và 2 ngoại truyệnCơ thể anh rất yếu ớt, anh mắc phải một chứng bệnh tim có lỗ hổng [1] bẩm đã có lỗ hổng khi anh vừa lọt lòng. Các bác sĩ trong nước chuẩn đoán nhầm, cho rằng chỉ cần theo dõi thì nó có thể tự động khép lại, bởi vậy mà bỏ qua một cơ hội phẫu thuật tốt càng lớn, lỗ hổng đó chẳng những không khép lại mà còn to hơn, cho đến lúc cơ thể anh không còn thích ứng được nữa. Đặc biệt năm lên anh tám tuổi, bệnh thêm trầm trọng khi phải hứng chịu chuyện xảy ra đối với mẹ mình. Hiện giờ anh đã hai mươi, thần sắc nhợt nhạt, cô đơn nằm trên giường là tháng chín đần tiên của năm thứ hai anh đặt chân đến Mỹ, các chuyên gia vẫn chưa dám phẫu thuật cho anh mà chỉ có thể duy trì phương pháp điều trị. Bởi vì lúc còn ở trong nước, anh phát bệnh quá nhiều lần, làm cơ thể suy yếu, bị nhiễm trùng nặng khiến vi khuẩn xâm chiếm các cơ quan nội tạng khác. Các lớp ngăn cách bởi một khối máu lớn, tạo thành những rạn san hô’ hung hãn bám vào màng tim, cùng với lỗ hổng bẩm sinh trước kia đang sánh vai đùa giỡn trước số phận của thuật chỉ có mười phần trăm thành công. Nếu thất bại thì có thể khiến anh tê liệt, khiến anh thành người thực vật và cũng có thể làm anh vĩnh viễn từ giã cõi đời anh phong lưu đa tình, có một đứa con gái riêng bên ngoài nhưng chỉ có duy nhất mình anh là con trai, làm sao dám để anh mạo hiểm như vậy? Con đường phía trước gian nan khó lựa chọn. Sự sống hay cái chết của anh, đều tùy thuộc vào sự may mắn.“Đồ Tiêu [2], hôm nay cảm thấy thế nào?”Một nữ y tá xinh đẹp tóc vàng mắt xanh, lúc giúp anh đổi thuốc, kìm không được tiến đến gần hỏi han. Mặc dù bờ vai anh bạc nhược, sắc mặt anh nhợt nhạt như tờ giấy trắng nhưng tướng mạo anh lại thật điển trai… Làm cho người ta có một cảm giác rung mắt anh đen lay láy thật đẹp, thậm chí so với các cô gái còn đẹp hơn. Đặc biệt, hàng lông mi cong vút của anh khiến người ta càng thêm ganh bình thường anh hay tự hỏi, một đôi mắt đẹp nhấp nháy có thể ẩn chứa sự nhu nhược làm cho bất kì người phụ nữ nào cũng nổi lên tình thương của người mẹ. Tất nhiên, anh sẽ đem ánh mắt như vậy che giấu thật kĩ. Đừng lợi dụng, đừng dẫn dắt, hãy cứ xa cách như thế, và dĩ nhiên càng không nên tỏ ra sự ảm đạm não là một người có thể chết sớm. Vì thế anh có quyền tùy hứng, có quyền không hài lòng và cũng có quyền – không quan tâm người anh còn chẳng hứng thú với bản thân mình, lại càng không phải là người có giá trị lợi dụng. Vì vậy, bình thường anh lười biếng bận tâm đến mọi người, ngay cả mỉm cười lịch sự anh cũng lười…Đợi thật lâu không thấy anh đáp lời, nữ y tá đành cố gắng hỏi thêm một lần nữa“Đồ Tiêu! Nghe bác sĩ John nói, nếu bệnh của anh bình phục, anh sẽ thi vào đại học Y?”Nghe câu hỏi của nữ y tá, cuối cùng gương mặt lạnh nhạt của anh cũng có chút biểu hiện.“Vâng.”“Nghe nói cha anh làm chủ một doanh nghiệp rất lớn, chẳng lẽ anh không định kế thừa hay sao?” Cuối cùng cũng thành công’ khiến anh mở miệng, nữ y tá cảm thấy rất phấn khởi.“Có người tình nguyện muốn làm y tá, cho nên tôi sẽ làm bác sĩ.” Anh trả lời ngắn gọn, như thể đó là điều tất quen biết cô bé kia đã mười hai năm, đây là lời tâm sự’ ra hồn duy nhất của cô. Vì vậy, nếu anh còn có thể sống sót, bằng mọi giá sẽ hành động để hỗ y tá nghe xong cảm thấy có chút kì lạ, nên hỏi“Bạn gái của anh?” Giọng điệu cô ta pha chút thất phớt lờ không quan tâm, khiến nữ y tá cụt hứng, sờ sờ cánh mũi, bỏ của chạy lấy thể của anh không khỏe chút nào, thật sự quá yếu đong, đinh đong! Trên danh sách bạn bè của MSN, cái nickname anh chờ lâu, thật lâu cuối cùng đã sáng lên. Anh nhìn thoáng qua, xoa nhẹ vào trái tim mình, cố ngăn nó đừng đập quá nhanh.“Thỏ Thỏ ơi, Thỏ Thỏ à… Tiêu Thỏ ơi, Tiêu Thỏ à!” Người đó hét lên tên của liếc một cái, cảm thấy không vui nên không thèm để ý.“Thỏ Thỏ à, Tiểu Thỏ ơi, Tiêu Thỏ… Con thỏ nhỏ!”Anh tiếp tục phớt lờ.“Đồ Đồ, Thỏ Thỏ… Tiêu Đồ Đồ, Tiêu Thỏ Thỏ!”Anh khó chịu, tiếp tục không thèm trả lời nhưng ánh mắt vẫn nhìn vào chiếc máy laptop của mình.“Anh trai!”Ngón tay anh đang gõ nhẹ trên bàn phím máy tính bỗng cứng đờ. Ai là anh trai của cô chứ? Dựa vào cô là người con riêng của bạn gái cũ… cũ… cũ… không biết bao nhiêu chữ cũ’ của cha anh mang đến thôi sao?“Tiêu Đồ!”“Nè! Không có online hả? Chẳng lẽ đã quên cái hẹn mỗi chủ nhật sẽ lên chat sao?”Thưa em gái, nơi anh đang sống chỉ mới là đêm khuya của tối thứ bảy thôi.“Ghét! Làm người ta vì cái hẹn mỗi chủ nhật lên chat mà không đi ra ngoài chơi! Anh không online, em out đây.”Nghe vậy anh liền đánh chữ đơn giản trả lời“Heo con! Anh đây này.”Anh là người lòng dạ hẹp hòi, ai bảo vừa rồi cô gọi anh bằng Thỏ’, nên anh gọi lại cô bằng Heo’ để trả đũa.“Bùm! Anh có online mà không lên tiếng nhé.” Con người này thật nhỏ nhen, may mắn cô đã quen với tính cách nham hiểm của anh, nên không muốn tranh cãi.“Được rồi! Anh đang chống lỗ tai lên để nghe đây, bắt đầu nói đi.” Anh giả vờ làm vẻ mặt nhàm hết cách, anh không thể ngồi chat với cô quá lâu. Bây giờ chỉ cần ngồi xuống và đánh chữ thôi anh cũng đã cố hết sức mình, thật may mắn thay, cô bé này rất thích nói cần anh thỉnh thoảng đánh một icon tùy ý nào đó, để cô biết anh vẫn còn đang nghe, thì cô có thể kể cho anh nghe đủ thứ chuyện Từ chuyện ăn sáng hôm nay, tới việc ôn tập khổ sở ra sao để thi vào trường cao đẳng, rồi tới chuyện muốn đi chơi chỗ nào, rồi tới chuyện nếu cô tiết kiệm đủ tiền sẽ đến Mỹ thăm anh. Nếu không đủ đề tài để tiếp tục, cô sẽ kể về phim truyền hình mình mới xem, kể về bộ tiểu thuyết mình vừa đọc… Dù sao nói chuyện với cô, anh cũng cảm thấy thật thoải mái, có đôi khi anh ngủ quên, mà cô không biết chắc chắn không biết rằng, anh nói chuyện với cô trên giường ngủ càng ngày nhiều. Bởi vì anh có thể sống qua hết mùa đông này, nhưng không biết có đợi được cô qua đến mùa hè sang năm hay thể kì nghỉ hè rảnh rang của cô sẽ là mùa tang lễ của anh. Chuyện đó cô cũng không biết, bởi vì anh chưa bao giờ nhắc tới.“Nè! Bệnh của anh có chuyển biến tốt hơn không? Anh định ở lại bên Mỹ luôn sao?” Lắm lúc, cô cũng đặt câu vẫn nghĩ sẽ ở lại bên Mỹ, chờ cho bệnh của mình được trị khỏi và hoàn thành việc học hành. Quan trọng nhất là anh phải chăm sóc cơ thể mình thật tốt, sau đó sẽ quay trở về bên cạnh muốn mình trở thành người mà cô chờ mong. Thật không có cách nào để quên đi, bởi vì ai bảo anh thích cô gái này. Ở một phương diện nào đó, thì khẩu vị’ thật sự rất quan nay cô thật kì lạ, không ngừng đánh chữ, ngược lại còn mở webcam cho anh xem. Đã lâu chưa nhìn thấy cô, nếu nói không nhớ nhung, đó là gạt lên trong khung vuông trước máy tính là cái đầu nhỏ nhắn cùng nụ cười rạng rỡ của cô, với đôi mắt to sinh động, chiếc mũi tròn tròn và đôi môi đỏ thắm như hoa anh đào… Cô trông đáng yêu như một con búp bê trong tủ không phải thỉnh thoảng cô bỗng dưng phơi bày ra tính cách có chút khờ khạo của mình, lời nói không quá thẳng thắn như đâm vào mặt người khác, thì tuyệt đối cô sẽ là một cô gái đáng để các chàng trai mơ mộng.“Tiêu Đồ! Tại sao anh không mở webcam lên?” Cô tò mò cũng đã lâu không thấy anh, nếu nói không nhớ nhung là nói dối. Phụ nữ rất dễ xúc động, đối với con mèo, con chó còn sinh ra cảm tình. Huống hồ chi người đang nói chuyện lại là anh trai’ cùng lớn lên từ nhỏ với mình.“Không có webcam.” Anh đơn giản đánh ra hàng chữ trả lời cô cho có giờ thân thể anh chỉ có da bọc xương, một cơn gió nhẹ cũng đủ thổi anh bay mất. Đứng còn không nổi, thì làm sao dám trưng bày ra bộ dạng xấu xí của mình trước mặt cô?“Cha anh giàu có như thế mà không mua cho anh cái laptop cao cấp một chút sao?” Máy tính hiện nay đều có webcam gắn anh nhăn nhó nhàm chán, thật may, ưu điểm của cô là người không hay tính toán so đo. Hơn nữa hôm nay cô có chuyện quan trọng muốn kể cho anh nghe, muốn chia xẻ tin tức với người thân thiết nhất của mình.“Tiểu Thỏ à! Em đang yêu, em gặp được tình yêu đích thực rồi.” Cô đáng từng chữ, từng chữ, sung sướng tuyên đang yêu? Cô gặp được tình yêu đích thực? Trái tim của anh co rút từng sao có thể được? Làm sao có thể chứ? Trước khi xuất ngoại, anh đã bày ra kế hoạch tỉ mỉ, không để cho các nam sinh trong trường học theo đuổi cô, những vệ tinh’ làm liều bám theo cô sẽ có người giúp anh đe dọa. Huống hồ anh cũng an bài cho cô một chiếc mũ’, thật sự rất tuyệt vời. Bây giờ kẻ nào không sợ chết, dám tiến đến bên cạnh cô?“Anh ấy đã đi làm rồi.”Quả nhiên là vậy, sắc mặt của anh thật ảm đạm, trái tim anh dâng lên những ngọn sóng đau đớn. Cô bé này chừng nào thì mới có thể hiểu được, anh cũng đã sớm gặp được tình yêu đích thực.“Hôm nay em cố tình mang anh ấy tới để giới thiệu với anh đó.” Nụ cười của cô tươi rói, ngọt ngào và thoải là điển hình của những cô gái đang yêu, bởi vì đối tượng là người trong mơ ước của cô bấy lâu thở của anh bắt đầu trở nên hỗn độn, sắc mặt anh dần dần tím ngắt. Đáng tiếc thay, họ ngăn cách nhau bởi một Thái Bình Dương mêng mông, làm sao cô có thể biết được?“A Thiết ơi! Tới đây chào anh trai của em đi.” Cô quay đầu vui sướng gọi bạn trai đến trước không cần! Anh không muốn nhìn! Nhưng không kịp ngăn cản, một người cao to như con King Kong’ [3] đang leo trênEmpireStateBuilding [4] xuất hiện trước tầm mắt. Anh biết, anh biết mẫu người cô chọn sẽ là như vậy!Đáng sợ hơn nữa, con King Kong’ này trên thân trần trụi, cơ bắp rắn chắc bóng láng, vóc dáng thật mạnh mẽ đến nỗi một nắm đấm thôi cũng có thể giết chết một con khủng long bạo đã! Trên thân anh ta trần trụi mà còn ở trong khuê phòng của cô? Bọn họ vừa mới làm cái gì trong đó? Anh đưa tay đỡ lấy ngực mình, toàn bộ mạch đập nhanh sai quy tắc, quặn đau đến chết lịm.“Anh trai, em nói cho anh biết nha, cơ ngực của anh ấy có thể kẹp luôn cây bút bi đó. Để em gọi anh ấy biểu diễn cho anh xem nhé.” Vẻ mặt cô đơn thuần, vui vẻ huyên thuyên nói chuyện không ngực có thể kẹp một cây bút bi? Tốt lắm, rất tốt!Anh ho khan, bắt đầu ho một cách dữ dội, cả gương mặt trở nên xanh tím một mảnh. Trên lưng, trên vai, trên cánh tay đều liên tục run rẩy, đau đớn…Sau đó một tiếng phốc’, trên màn hình của chiếc máy laptop nhiễm một mảng máu tươi phun ra từ miệng anh… Cảm giác kề cận với cái chết đè nghẹt cuống họng anh, mà màn hình bên kia không ngừng vui vẻ biểu diễn trò chơi dùng cơ ngực kẹp lấy chiếc bút bi.“Kẹp lấy, kẹp lấy!” Tiếng vỗ tay trong niềm hân Thật sự đau quá! Đau đến không thể còn có thể chịu liếc mắt nhìn, ôm lấy ngực lảo đảo hướng về phía giường, rồi ngất đi. Trong tim chỉ thì thầm một câu cuối cùngChu Duy Duy, cô gái chết tiệt kia, trăm ngàn lần đừng cho tôi sống lại. Nếu không tôi nhất định, nhất định sẽ không tha cho em!’Chú thích[1] Là bệnh ở vách ngăn giữa hai ngăn trên của tim tâm nhĩ. Vách ngăn này là bức tường phân cách hai bên trái và phải của tim. Mọi người đều sinh ra với một lỗ hổng giữa các ngăn trên của tim. Sau khi sinh, lổ hổng này thường đóng lại hoặc trở nên rất nhỏ trong vòng vài tuần hay vài tháng. Tuy nhiên, ở một số người, lỗ hổng này lớn hơn bình thường hoặc không đóng lại sau khi sinh. Đây là một quá trình tự nhiên và ko có thuốc có thể làm cho lỗ hổng đóng lại.[2] Cách gọi họ trước tên sau ở bên Mỹ.[3] King Kong là một nhân vật trong phim giả tưởng hollywood có tựa đề King Kong’[4] Tòa nhà cao 102 tầng tọa lạc tại thành phốNew Yorkthuộc tiểu bang NY.
sự nham hiểm của tiêu đồ