Danh sách truyện Truyện Full mới nhất 2022. Danh sách truyện full hay đã hoàn thành mới nhất 2023 đã hoàn thành nguyên bộ đủ mợi thể loại cho bạn đọc có thể yên tâm đọc một lèo hết luôn mà không phải chờ
Nhóm dịch. Đang cập nhật. Lượt xem. 3.123. Lượt thích. 6. Theo dõi. 60. Con Đường Trở Thành Vị Hôn Thê Của Công Tước Xếp hạng: 5/5 - 1 Lượt đánh giá.
Nội dung phim Sủng Ái Độc Quyền Dành Cho Em. 2. Lịch chiếu phim Sủng Ái Độc Quyền Dành Cho Em. 1. Nội dung phim Sủng Ái Độc Quyền Dành Cho Em. Thiếu nữ hoạt bát thuần khiết Vân Tưởng Tưởng gặp tai nạn xe rơi vào hôn mê, mơ thấy một loạt ác mộng. Trong mơ, cha dượng Vân
Truyện Độc Sủng Chị Dâu của tác giả Lê Thủy Thanh Thuần là câu chuyện ngôn tình hiện đại mang nhiều tình huống sắc nữ. Cô chưa hoàn thành xong ngày lễ kết hôn thì đã trở thành một quả phụ, anh ta chết ngay tại giường của một người phụ nữ khác. Cũng còn may mắn là để lại cho cô thừa hưởng khối tài sản kếch xù đó.
Độc Sủng Thành Hôn. Đề Cử. Đọc Truyện (0) 4.58 /10 trên tổng số 31 lượt đánh giá. Thông Tin. Giới Thiệu. D.S Chương. Tác Giả: Mộng Tiêu Nhị.
Đọc truyện tranh Độc Nhất Sủng Ái Của Thủ Tịch - Chap 1 - Hác Giai Mỹ không thể ngờ rằng, là sau khi cô uống rượu say lại cùng lên giường với Boss của mình! Sau đó thì hành vi của Boss siêu lạ thường! Đói bụng thì mời đi ăn, đánh lộn
LaDWG. Truyện Độc Sủng Thành Hôn của tác giả Mộng Tiêu Nhị o O o Cô yêu mọi thứ của anh, nhưng yêu nhất là đôi tay của anh. Đôi tay này từng ôm cô, cũng từng đánh cô. Từng thay cô viết bài tập Ngữ văn, từng sửa đề Vật lý sai. Vì cô mà đánh đàn dương cầm, vì cô mà đánh trống. Đã từng đưa cô đua xe, cõng cô đi qua vô số con đường. Đeo nhẫn lên tay cô, vén chiếc khăn che đầu của cô lên. Tuổi trẻ đã từng tùy ý khoe khoang, ngày tháng bây giờ bình thản ấm áp. Nhưng từ đầu đến cuối anh vẫn luôn ở đây. ~~~~~ Mời quý đạo hữu thưởng thức tác phẩm Độc Sủng Thành Hôn … Xem thêm ...
Tác giả Mộng Tiêu NhịThể loại Ngôn Tình, Truyện Sủng, Đô Thị, Truyện Khác...Văn án 1Cô yêu mọi thứ của anh, nhưng yêu nhất là đôi tay của anh, đôi tay này từng ôm cô, cũng từng đánh cô;Từng thay cô viết bài tập Ngữ văn, từng sửa đề Vật lý sai; vì cô mà đánh đàn dương cầm, vì cô mà đánh trống;Đã từng đưa cô đua xe, cõng cô đi qua vô số con đường; đeo nhẫn lên tay cô, vén chiếc khăn che đầu của cô lên; Tuổi trẻ đã từng tùy ý khoe khoang, ngày tháng bây giờ bình thản ấm áp, nhưng từ đầu đến cuối anh vẫn luôn ở án 2Đào Nhiên là một người mù màu, thế giới vạn vật ở trong mắt cô đều là trắng và đen, nhưng anh là ngoại cao lãnh, phúc hắc cưng chiều cô đến vô pháp vô thiên, thế cho nên khi cô nhìn thấy anh đã cảm thấy thế giới trắng đen cũng trở nên xinh đẹp.
Hoắc Liên cười yếu ớt nhìn về phía Đào Nhiên, "Hai ngày nay em có đau đầu không?"Đào Nhiên lắc đầu, cô cảnh giác với Hoắc Liên, nhất là tối hôm đó anh ta nói muốn dẫn cô trở về nước B kết hôn, cảm tình của cô đối với anh ta chẳng còn chút giờ khách sáo, lịch sự với anh ta, chỉ là anh ta đã từng cứu cô một Thời Phong biết tối nay Hoắc Liên đến đây cũng không phải chỉ đơn giản thăm hỏi bệnh tình của Đào Nhiên, tình hình của cô, anh ta không phải còn biết rõ hơn ai hết Thời Phong xoa đầu Đào Nhiên, "Em lên nhà trước đi, anh và Hoắc Liên bàn chút chuyện, sẽ lên ngay thôi. "Đào Nhiên không nói lời nào, nhưng cũng bất mắt đen như nhánh nhìn Mộ Thời Phong, nhìn vào trong lòng của Thời Phong cười cười, bình tĩnh nói, "Anh không sao đâu. " Khóe mắt liếc nhìn Hoắc Liên, nói với cô" Nếu anh ta thật sự muốn đối phó với anh thì sẽ không quang minh chính đại xuất hiện ở đây."Đào Nhiên cảm thấy dường như cũng có lý, nhưng tối hôm đó Hoắc Liên không phải cũng ban ngày ban mặt xuất hiện ở dưới lầu sao? Đối với phần tử xấu xa, còn có cái gì đáng tin chứ?Cho nên cô vẫn không nhúc Liên đến gần mấy bước, như là cam đoan "Anh chỉ mượn anh ta 10 phút thôi. "Đào Nhiên chống lại ánh mắt bình tĩnh của Hoắc Liên, cô có thể tin anh ta thêm một lần nữa không?Hoắc Liên nói "Đào Nhiên, em có thể chọn tin anh. "Đào Nhiên không do dự nữa, ôm Mộ Thời Phong, "Em chờ anh."Mộ Thời Phong gật đầu, nhẹ giọng nói "Về nhà pha cà phê cho anh đi. "Nét mặt của Đào Nhiên thả lỏng đồng ý, sau khi buông anh ra cũng không quay đầu lại mà đi thẳng vào khi bóng lưng của cô biến mất, Mộ Thời Phong mới thu tầm mắt bốn mắt nhìn nhau, ánh mắt của ai cũng đều không có nhiệt lẽo, rét tay của Mộ Thời Phong đút túi quần, hờ hững nhìn Hoắc Liên, không có ý định muốn chủ động lên Liên ném đầu thuốc xuống đất, quay đầu đi đến bên cạnh xe, thò người vào trong lấy ra một cái hồ sơ, còn dùng nó gõ gõ trong lòng bàn tay."Mộ Thời Phong, nếu như bây giờ có con đường tắt có thể trong vòng 10 phút lấy được phần văn kiện bí mật này, anh sẽ chọn con đường tắt này chứ? " Mộ Thời Phong Ồ một cái tiếng, "Nếu như con đường tắt này là một đấm đập chết anh, tôi sẽ chọn, hơn nữa còn không chút do Liên nhìn chòng chọc anh mấy giây, đầu lưỡi nhẹ lướt qua hàm răng, đè nén phẫn nộ trong ta híp mắt một cái, lại cúi đầu nhìn xuống hồ sơ trong tay, giơ lên lắc lắc, "Mộ Thời Phong, có thể lấy được nó hay không, thì phải xem vận may tối nay của anh vậy."Nói xong đem hồ sơ ném về phía Mộ Thời sơ không nặng, lực ném của Hoắc Liên rất lớn, lúc này nó đang ở trên đường parabol hướng về phía Mộ Thời Phong rơi xuống, nhưng khoảng cách giữa hai người hơi xa, chỉ cần Mộ Thời Phong tiến lên phía trước bắt lấy, hồ sơ dĩ nhiên là sẽ rơi vào trong tay nếu Mộ Thời Phong không bắt lấy, còn nhanh chóng lui về sau mấy bước, chỉ sợ tránh không sơ rơi xuống chỗ cách anh 3- Thời Phong nhìn về phía Hoắc Liên, Hoắc Liên đang dùng một đấm hướng về phía anh .Hoắc Liên chợt nở nụ cười, vừa bất lực vừa bất đắc ta liếc nhìn bồn hoa bên cạnh, không biết người nào xây một người tuyết nhỏ, đấm về phía đầu của người tuyết. Đầu người bằng tuyết rơi tán loạn đầy ta thu hồi quả đấm, kéo cửa ngồi vào ghế điều chiếc xe lướt qua người của Mộ Thời Phong, Hoắc Liên nói câu "3 giờ chiều ngày mai tôi sẽ lên máy bay về nước B. "Chiếc xe đã đi xa, Mộ Thời Phong tiến lên nhặt hồ sơ kia lên, kín đáo không một sơ hở. Nếu như lúc đó anh tiến lên mấy bước chém bắt lấy hồ sơ này thì ngày hôm nay anh sẽ không còn cơ hội sống tiếp để đi gặp Đào Thời Phong không có thời gian càng không có tâm tư đem văn kiện giao cho cấp trên, gọi cho Lâm Bách Bách Xuyên không cần đến 2 phút đã từ trong nhà chạy xuống nhìn thấy hồ sơ thì kinh ngạc không thôi, trước đó đã làm tốt chuẩn bị anh chết tôi sống, làm sao cũng không ngờ rằng Hoắc Liên sẽ sảng khoái như vậy đem văn kiện bí mật trả lại, lại còn không có bất kỳ điều kiện gì Bách Xuyên lần nữa xác nhận, "Hoắc Liên thực sự không làm khó dễ cậu chứ?"Mộ Thời Phong đang châm thuốc, cười rất không đứng đắn, "Anh ta nhìn trúng tôi, muốn đưa tôi về nước B, liền lấy văn kiện bí mật ra làm thành ý."Lâm Bách Xuyên "Mẹ nó cậu có thể nói tiếng người không hả? ""Không thể!"Lâm Bách Xuyên ". . . "Mộ Thời Phong hút 2 hơi, liền ấn diệt, thời gian 10 phút đã không, không trở về nhà, Đào Nhiên sẽ lại lo lắng cho không có nói với Lâm Bách Xuyên, kỳ thực Hoắc Liên là thật muốn làm hại anh, anh chỉ là may mắn đánh trúng tâm lý biến thái của Hoắc cửa nhà, không đợi anh tra vân tay, cửa từ bên trong mở ra, một bóng đen nhào vào lòng anh, trong nhà đen kịt một Thời Phong ôm thật chặc cô, "Sao không bật đèn? " Thị lực của cô vốn không tốt, lại sợ nói "Không có thời gian đi mở. "Tất cả thời gian đều dùng để lo lắng cho anh, không có thời gian dư thừa đi làm những chuyện Thời Phong ôm cô bay lên, dùng chân đóng cửa lại, trong phòng đen thui, anh đặt cô lên cánh cửa, bắt đầu lục lọi cởi bỏ quần áo trên người này tất cả ngôn ngữ cũng không bằng sự thân mật bằng da thịt động lòng người từ ngữ hoa mỹ đều thay đổi, duy chỉ có sự bao vây và va chạm thân thể mới có thể cảm nhận được sự tồn tại của Nhiên cũng cảm thấy Mộ Thời Phong mấy ngày liên tiếp tình cảm mãnh liệt, chẳng phân biệt ngày đêm mà muốn cô, như là gặp lại, càng giống như là ly vò cô một lần, đương nhiên là không Thời Phong lại ôm cô đang xụi lơ trở về phòng sức ôn nhu cùng kiên nhẫn hôn mỗi một tấc da thịt trên người cô, trong phút chốc, cô cảm thấy khoảnh khắc vuốt ve an ủi này, cô rất quen từng sống chung với nhau trong mấy năm, anh nhất định đều đối xử với cô như thế !.Cô ở dưới thân anh xinh đẹp nở rộ, cảm nhận được lực đạo va chạm của anh, móng tay bén nhọn xẹt qua lưng khắc cô được đưa lên đỉnh, cô toàn thân co quắp, ở trong ngực anh nhỏ giọng khóc nức Thời Phong vẫn còn ở trong cơ thể cô, chưa chịu thật chặc cô, dùng nụ hôn để trấn an khi tất cả đã ổn định trở Nhiên vùi ở trong ngực của anh không thể động đậy, hơi thở mong manh hỏi anh, " Chuyện của Hoắc Liên đã giải quyết rồi à? ""Ừm. "Khóe môi của Đào Nhiên cong lên, không hỏi nhiều nữa, ở trong ngực anh an ổn Thời Phong lại hôn một cái lên cổ của cô, dinh dính ẩm ướt, cũng không biết là mồ hôi của người nào. Anh cũng không ôm cô đến phòng tắm tắm rửa nữa, cứ như vậy gắt gao ôm cô vào trong vui tối nay không giống trước ít tâm tình của anh là không giống Hoắc Liên bằng lòng đem văn kiện bí mật đưa cho anh, lại còn cho anh biết thời gian rời khỏi đây, cũng sẽ không động tay chân gì trong thuốc của Đào Liên muốn để cô sống, cho nên cô không chết quả xấu nhất, chính là mất trí nhớ, mất đi tất cả ký ức, bao gồm cả năm 15 tuổi sống là tốt này hôm Thời Phong đánh thức Đào Nhiên tức giận tỉnh giấc, rất khó chịu trừng mắt nhìn Mộ Thời Phong, muốn dùng ánh mắt tiêu diệt Thời Phong đã thay quần áo chỉnh tề, ngồi bên mép giường dụ dỗ cô, "Dậy ăn cơm nào, ăn cơm xong, anh lại dỗ em ngủ nhé."" Em không đói, anh ăn đi, em còn muốn ngủ tiếp. ""Chiều nay Hoắc Liên bay, em không đi tiễn anh ta à?"Đào Nhiên không chút do dự"Không tiễn!"Bây giờ là không có gì quan trọng bằng đi ngủ vì tối hôm qua, anh sau đó lại giày vò cô hai lần, gần 4 giờ sáng anh mới buông cô ra. Cô hiện tại ngoại trừ ngủ, những thứ khác cái gì cũng không muốn cho lúc này có người cầm súng để ép cô đến sân bay, cô cũng không chút nghĩ ngợi chọn Thời Phong kéo cô từ trong chăn ra, dùng cái mền bọc cô lại, ôm ngang người cô đi vào toilet."Đào Nhiên, đi tiễn anh ta đi, có thể sau này sẽ không có cơ hội gặp nhau nữa."Đào Nhiên hừ vài tiếng, "Anh ta ngày hôm qua còn muốn giết anh đấy. ""Không phải anh vẫn sống rất tốt sao?"Trên đường đến sân bay, Đào Nhiên lại nghĩ đến cuộc hẹn buổi chiều đi dạo phố cùng Hoàng Viện Viện, không thể làm gì khác hơn là gọi điện thoại xin lỗi cô ta. Loại chuyện lỡ hẹn này, bản thân cô cũng chán ghét. Hoàng Viện Viện lại rất hiểu cô, bảo cô chớ để ở trong hỏi cô "Ngày mai em có rãnh không? "Đào Nhiên suy nghĩ một chút, cô dường như ngoại trừ ở trên giường vận động cùng Mộ Thời Phong, những thứ khác cũng không có chuyện gì có thể vậy liền trả lời Hoàng Viên Viên "Rãnh ạ.""Ngày mai chị đến Thiên Tân, muốn ở lại đó một đêm, nếu không em đi cùng chị đi, thời đại học chúng ta thường đi lắm, chủ yếu là cùng em đi ăn bánh chiên giòn thôi. "Đào Nhiên trong chốc lát có hứng thú, "Được, được ạ." Nhưng khi nìn thấy ánh mắt khó chịu của Mộ Thời Phong, mặt của cô lại trong nháy mắt ỉu xìu."Viện Viện, bây giờ em vẫn chưa chắc chắn được, chờ em hỏi chồng của em một tiếng nhé. "Hoàng Viện Viện chủi tục một câu, cúp điện Nhiên lộ vẻ tức giận cất điện thoại, tựa vào trong lòng của Mộ Thời Phong không nói lời Thời Phong hôn lên tóc cô, "Em muốn đi à?"Đào Nhiên "Chỉ tại không có ấn tượng, muốn đi xem, thật ra em thích ở bên cạnh anh hơn."Mộ Thời Phong trong lòng mềm nhũn, "Đi đi, trước buổi trưa ngày thứ hai nhất định phải về nhà. "Đào Nhiên chợt từ trong ngực anh ngồi dậy, không che giấu được hưng phấn, "Vâng vâng ạ, em cam đoan trước 12 giờ trưa sẽ về đến nhà. "Mộ Thời Phong ". . . "Đến phòng chờ chuyến bay, cô nhìn thấy Hoắc Liên, một mình anh cô đơn nhìn dòng người qua lại, ánh mắt cũng có chút ngơ ngẩn, như là rơi vào quá khứMộ Thời Phong vỗ vỗ vai của cô, "Đi đi, anh ở bên ngoài đợi em. "Đào Nhiên ngồi xuống chỗ trống bên cạnh anh ta, cô khẽ gọi anh ta "Hoắc Liên. "Sống lưng của Hoắc Liên cứng đờ, nghiêng mặt liền nhìn thấy một khuôn mặt sáng như lần gặp mặt cô mấy năm về ta mĩm cười, cũng không nói ra đối với cô, chưa nói tới yêu nhiều cỡ nào, càng chưa nói tới khắc cốt ghi tâm, đến chết cũng không qua là lúc đó vội vã nhìn thoáng qua, anh ta liền nhớ kỹ đó anh ta sở dĩ đối tốt với cô như vậy, cảm tình đã có càng khắc sâu hơn, đều là có liên quan đến cha nuôi của anh ta.
Văn án 1Cô yêu mọi thứ của anh, nhưng yêu nhất là đôi tay của anh, đôi tay này từng ôm cô, cũng từng đánh cô; Từng thay cô viết bài tập Ngữ văn, từng sửa đề Vật lý sai; vì cô mà đánh đàn dương cầm, vì cô mà đánh trống; Đã từng đưa cô đua xe, cõng cô đi qua vô số con đường; đeo nhẫn lên tay cô, vén chiếc khăn che đầu của cô lên; Tuổi trẻ đã từng tùy ý khoe khoang, ngày tháng bây giờ bình thản ấm áp, nhưng từ đầu đến cuối anh vẫn luôn ở án 2Đào Nhiên là một người mù màu, thế giới vạn vật ở trong mắt cô đều là trắng và đen, nhưng anh là ngoại lệ. Anh cao lãnh, phúc hắc cưng chiều cô đến vô pháp vô thiên, thế cho nên khi cô nhìn thấy anh đã cảm thấy thế giới trắng đen cũng trở nên xinh cùng tác giảSách cùng chủ đềXem nhiều nhất ngàyXem nhiều nhất tuầnXem nhiều nhất tháng
Khi học lớp chín, Đào Nhiên có một món nợ với Mộ Thời Phong, đó là phải mua cho anh 3 gói thuốc lí mà nói, món nợ này có thể trả đứt ngay trong một lần, thế nhưng Đào Nhiên dường lại muốn biến nó thành món nợ cả đời. Cô nói với anh, cô sẽ trả anh theo kì hạn. Một gói thuốc khi anh có bạn gái; một gói thuốc khi anh kết hôn, còn gói thuốc thứ ba, cô sẽ mua cho anh khi con anh bước vào lễ Nhiên khi ấy còn rất trẻ, cô chỉ nghĩ rằng mình thích Mộ Thời Phong, nên sẽ tìm mọi cách để được gần gũi với anh nhiều hơn, ví dụ như kéo dài khoản nợ ba gói thuốc, ví dụ như hăng say nhắn tin wechat cho anh, ví dụ như kiếm cớ “tình cờ” mà cùng anh đi chạy bộ… nói chung, chỉ cần được ở bên Mộ Thời Phong, dù là nhìn anh chơi bóng ở khoảng cách rất xa, không nói với anh lời nào, cô vẫn cảm thấy rất hạnh vì anh chính là tình đầu của cô, là mùa xuân tươi đẹp, bầu trời trong veo, ngọn gió mát lành, là người cô muốn gửi gắm toàn bộ thanh xuân. Bài viết được post full và sớm nhất tại Lust Aveland***Nhưng nói đi cũng phải nói lại, trước khi gặp Mộ Thời Phong vào cái năm lớp chín ấy, Đào Nhiên đã đơn phương anh một năm rưỡi; cũng có nghĩa là cô “yêu sớm”, khi biết mình thích người ta, cũng mới chỉ là một nhóc con e thẹn mà thôi. E thẹn đến mức mãi về sau mới biết tên anh là Mộ Thời Phong. Mà lần đầu tiên hai người chính thức giáp mặt cũng vô cùng xấu hổ. Cô lao nhầm vào nhà vệ sinh nam - mà Mộ Thời Phong khi ấy vừa vặn cũng có mặt, đang định “giải quyết nỗi buồn”.….“Cô lắp ba lắp bắp “Tôi… tôi không phải cố ý, cái… cái gì cũng chưa nhìn thấy.”Nam sinh kia có vẻ rất bình tĩnh “Nhìn thấy hay không chỉ trong lòng bạn biết thôi?”“Đứng mãi không đi là muốn tiếp tục nhìn à?” Dừng một lát, anh lại hỏi “Cái quần này của tôi kéo hay không kéo?”…Anh trai Thẩm Lăng của cô khi biết em gái yêu sớm đã đăng một status “Tình yêu không có sớm hay muộn, chỉ có vừa đúng lúc thôi.”Cậu tư Tưởng Mộ Thừa của cô khi biết cháu gái yêu sớm cũng nói “Mối tình đầu sở dĩ tươi đẹp, đó là vì nó có sự gửi gắm về mặt tinh thần thuần khiết nhất mà tình yêu sau này không có được.”Và quả thực, Đào Nhiên đã vô cùng chân thành, vô cùng tha thiết mà yêu Mộ Thời mắt người lớn, Đào Nhiên chính là một hỗn thế ma vương. Trong toàn trường, có lẽ cô là nữ sinh duy nhất cầm đầu một đám anh em huynh đệ khác đi đánh nhau; cũng là nữ sinh duy nhất được “nêu gương” trước cờ cùng một vài những thành phần cá biệt khác. Thế nhưng tiểu ma vương này khi đối mặt với Mộ Thời Phong lại vô cùng ngoan ngoãn. Cô không ngần ngại bày tỏ tình cảm với anh, tìm mọi cách để được gặp anh; chỉ cần mỗi ngày khi tan trường mà gặp được Mộ Thời Phong ở cổng, thì dù cả ngày trước đó có tệ như thế nào đi chăng nữa, Đào Nhiên vẫn vui vẻ cảm thấy vận khí của mình hôm nay thật mọi hành động của Đào Nhiên đều thể hiện rất rõ rằng cô thích Mộ Thời Phong, nhưng vì cô không nói, nên Mộ Thời Phong cũng nín thinh. Đây chính là tình yêu học sinh điển hình, rõ ràng đã thích nhau đến vậy, nhưng vẫn ngoan cố không chịu mở lời trước, như thể chỉ cần nói ra câu “thích” trước người kia, là bạn sẽ triệt để thua nhưng vấn đề là Mộ Thời Phong thua hay Đào Nhiên thua, rất khó để phân định. Có lẽ là họ đều là người thua, nhưng là thua một cách can tâm tình nguyện trước tình yêu của đối bởi quan hệ khó khẳng định vì hai nhân vật chính đều không chịu mở lời, nên cách họ quan tâm nhau cũng rất hồn nhiên và buồn cười. Đào Nhiên thì không ngừng thăm dò xem Mộ Thời Phong có thích cô gái nào không, còn Mộ Thời Phong lại làm như vô tình mà bảo “em chắc chắn phải chịu trách nhiệm với anh”.…“Đào Nhiên, em nói xem, em đã chiếm bao nhiêu tiện nghi của tôi rồi? Nhìn lén trong phòng vệ sinh, không bị sao cũng bảo tôi cõng em bế em, còn ôm cổ của tôi, ôm eo của tôi, hằng ngày gửi tin nhắn làm phiền tôi, trong phòng bệnh còn sờ mặt của tôi nữa chứ.”“Nói trước cho em đề phòng đấy, nếu sau này vợ tôi biết nhiều lần đầu tiên của tôi đều cho em, cô ấy sẽ đến tìm em tính sổ, tôi chỉ có thể lực bất tòng tâm mà thôi.”…Vậy đó, thực ra Mộ Thời Phong cũng rất thích Đào cô bé ngốc nghếch nhìn trộm anh chơi bóng từ trên tầng, xong lại vì sợ anh nhìn thấy mà cuống quýt cúi xuống, va đầu vào cạnh bàn đến u cả đầu. Thích cô bé trước lúc sắp ngất vì đau ruột thừa vẫn cố nhắn tin cho anh; rõ ràng là muốn anh quan tâm nhưng lại kiêu ngạo không nói. Anh không trách gì cô, chỉ đành bất đắc dĩ lao đến bệnh viện xem cô ra sao cô bé mua thuốc lá cho anh, sau đó giao hẹn với anh, sau này khi kết hôn, sẽ mua cho anh một bao Nhiên bị mù màu. Cô chỉ có thể nhìn thấy thể giới với hai màu đen và trắng. Thế nhưng trong mắt cô, Mộ Thời Phong ấy, lại là một tồn tại vô cùng đặc biệt. Mà Mộ Thời Phong, dù anh nhìn thế giới muôn màu muôn sắc, cũng đã ngắm nhìn cảnh đẹp thế gian, thế nhưng so ra, tất cả đều kém Đào Nhiên của Nhiên trao cho Mộ Thời Phong tình cảm đầu đời của mình, còn Mộ Thời Phong, anh cũng chẳng hề keo kiệt mà cho cô rất nhiều “lần đầu tiên” của anh.***“Độc sủng thành hôn” là câu chuyện viết về quá trình trưởng thành của Đào Nhiên và Mộ Thời Phong, từ khi còn là những cô cậu học sinh ngồi trên ghế nhà trường, cho đến khi lớn lên rồi bước ra ngoài xã hội. Điều mình thích ở câu chuyện này, đó là các nhân vật đều yêu rất chân thành, rất hết mình. Nhưng bối cảnh truyện không chỉ gói gọn trong thanh xuân vườn trường, vì thế không thể giữ trọn mãi mãi bầu không khí trong trẻo của tuổi trẻ, bởi lẽ rồi ai cũng phải lớn ra tương lai có khó khăn, ấy là điều có thể tiên liệu trước, dù rằng ta không biết nó có thể sẽ tệ đến mức nào. Nếu như cái năm lớp chín ấy, Đào Nhiên hồn nhiên nghĩ rằng mình chỉ nợ Mộ Thời Phong ba bao thuốc, đổi lại sẽ được gặp anh nhiều hơn; thì khi lớn lên, cô chợt nhận ra mình còn nợ Mộ Thời Phong nhiều hơn thế. Là tình cảm sâu nặng, là năm tháng đằng đẵng. Mình thích cách Đào Nhiên chân thành yêu Mộ Thời Phong, cũng thích cách Mộ Thời Phong cứng rắn đến bên Đào Nhiên, không từ bỏ ngay cả khi hai người gần như đã hết hi vọng. Sau này, giữa họ đã xảy ra rất nhiều biến cố. Ví dụ như Đào Nhiên kết hôn với người khác, hay ví dụ như, Đào Nhiên bị bệnh. Đào Nhiên bị bệnh, không thể nhớ được những gì xảy ra sau 24 giờ, nhưng Mộ Thời Phong vẫn luôn ở bên cô. Anh thậm chí còn làm cho cô một cuốn sổ, trong đó có những người mà cô không muốn quên, để cô mãi mãi ghi nhớ những người mình yêu thương và những người yêu thương thích cách Mộ Thời Phong cố gắng thực hiện những lời hứa với Đào Nhiên, dù rằng cô không còn nhớ chúng nữa. Lúc đọc tới đoạn Mộ Thời Phong nhắm mắt nhớ lại thời niên thiếu sôi nổi của bọn họ, anh đưa cô đi đua xe, đi ăn bánh chèo Thiên Tân cô thích nhất, cùng cô trải nghiệm những chuyện điên rồ chỉ tuổi trẻ mới dám làm; nhưng giờ anh không cách nào cho cô những thứ ấy nữa, mình xúc động vô cùng. Nhìn cách Mộ Thời Phong nâng niu từng chút từng chút kỉ niệm với Đào Nhiên như thế, mình lại càng cảm nhận được tình yêu sâu sắc mà anh dành cho cô. Thực ra, đã có lúc mình tưởng hai người hết hi vọng rồi, sẽ không thể yêu nhau hết lòng như trước được nữa sau bao biến cố như thế. Nhưng Mộ Thời Phong chưa từng từ bỏ tình yêu này, Đào Nhiên cũng không từ bỏ. Dù cho hai người từng chia lìa đôi ngả, nhưng đến cuối cùng, họ vẫn đuổi kịp thể Đào Nhiên sẽ quên tất cả, nhưng cô vĩnh viễn cũng sẽ không quên Mộ Thời Phong, nhất là đôi bàn tay của tay ấy,“Từng thay cô viết bài tập ngữ văn, từng sửa đề Vật Lí sai; vì cô mà đánh đàn dương cầm, vì cô mà đánh trống;Đã từng đưa cô đua xe, cõng cô đi qua vô số con đường, đeo nhẫn lên tay cô, vén khăn che đầu của cô lên;Tuổi trẻ đã từng tuỳ ý khoe khoang, tháng ngày bây giờ bình thản ấm áp, nhưng từ đầu đến cuối, anh vẫn luôn ở đây.”Và cuối cùng, nếu bạn muốn tìm một câu chuyện ngọt sủng có trộn chút thuỷ tinh, hãy thử “Độc sủng thành hôn” xem sao nhé. ;_____“ “ Trích từ truyệnReview by Ám TầnBìa Hoạ Gian Phi*Hình ảnh chỉ mang tính chất minh hoạCre Google/Huaban
Sau khi trải qua một phen đấu tranh kịch liệt trong lòng, cô đã quyết định, nếu đã xui xẻo như vậy, dứt khoát vô lại tiếp anh thật sự muốn để cô chịu trách nhiệm, vậy thì cô mượn cơ hội bắt anh anh muốn xảy ra chuyện gì khác người với cô, vậy thì cô từ đây dựa vào anh luận là trường hợp nào, hình như người có lợi cũng đều là tay của cô luồn dưới nách của anh, gắt gao ôm lấy dám lên tiếng, không dám thở bình thường, lắng tai nằm trong ngực của anh, nghe tiếng trái tim có lẽ là vì cô mới đập kịch liệt, mạnh nói lành lạnh của anh từ trên đỉnh đầu truyền đến, bất đắc dĩ, " Đào Nhiên, tôi quyết định thu lại lời nói lúc trước tôi đã nói."Hở?Câu nào nhỉ?Chính là câu trước 30 tuổi không tìm bạn gái sao?Vậy đương nhiên là được ra từ lâu cô đã muốn nhổ nước bọt, nguyên tắc chó má gì Thời Phong nói " Thận của em xem ra là hết cứu được rồi.""..."" Toàn thân đều run thành thế này, không chỉ như vậy, tứ chi cũng không nghe theo sự sai khiến, em bây giờ không khác gì đống bùn nhão cả, tối nay tôi mời em qua đây cũng là quá xui xẻo nha.""..." Đệch!Sau đó bản thân cô cũng cảm giác được mình đang run rẩy, nhưng hình như chấn động lại từ dưới cơ thể, rõ ràng người phát run là anh...Cô híp mắt, cũng có thể nghĩ đến anh bây đã cười thành kiểu đức hạnh gì lâu, mọi thứ yên tĩnh lại, duy chỉ có cơ thể của cô có thể cảm ứng được nơi càng ngày càng nóng rực, cho dù là cách lớp quần áo rất dày, vẫn cứng rắn chống vào biết có phải là quá ngốc hay quá ngây thơ không, cũng có lẽ là vẫn còn tuổi 14, 15 chỉ cảm thấy muốn bắt được anh, những thứ khác thì quên hết, cô chưa ý thức được bản thân bây giờ đang chơi với lửa, nói không chừng có lẽ sẽ chuốc lấy tai Thời Phong cũng ngấm ngầm chịu đựng cực hạn, hai tay nắm lấy eo của cô, nâng cô lên, cô dạng chân ngồi trên đùi của vẫn như cũ không dám ngẩng đầu, cảm giác lúc này như khói xông lửa đốt, không chỉ lỗ tai nóng lên, mà cổ họng cũng ngứa, rất muốn ho khan lớn tiếng mấy cái, đem hoảng sợ đè nén trong lòng mà ho ra nói, " Đào Nhiên, em không ngẩng đầu lên, chuyện em muốn tôi không cách nào thỏa mãn em có chuyện tốt như vậy à?Cô ngay lập tức ngửa đầu nhìn anh. Không kịp nghĩ quá nhiều, vì chuyện cả đêm cô tâm tâm niệm niệm đều là phải làm sao để hôn được cánh tay của anh vòng quanh cô, đỡ ót của cô, cúi đầu hôn mắt hai môi chạm nhau, cô không chỉ cảm giác được cả người tê dại như bị điện giật, mà còn vô cùng thiếu oxy, mọi thứ đều trở nên không chân nghĩ đến nụ hôn của một người có thể nóng rực và rung động lòng người như vậy, như muốn đem linh hồn của cô đều câu đi là nụ hôn đầu của cô, cho người đàn ông cô muốn thu vào hôn vừa kết thúc, anh tựa vào trán của cô, ai cũng không nói lời căng phòng yên có tiếng tim đập không chịu thua kém của bản tắc 10 giây trôi là yên này cô đã nghe rõ ràng, thì ra tiếng thình thịch thình thịch là tiếng tim đập của hai người đều đang cố hết sức khống chế lồng ngực phập phồng của mình, điều chỉnh hơi thở đã rối Thời Phong phá vỡ bầu không khí yên tĩnh, " Đào Nhiên, từ lúc này trở đi, tất cả mọi chuyện giữa chúng ta sau này đều do anh chủ động."Anh cuối cùng cũng nói lại tiếng người suy này có thể quy làm lời tỏ tình không?Nhưng nghĩ đến suy cho cùng vẫn tính là bản thân chủ động ngã vào lòng anh, không khỏi có chút ấm ức, " Nếu tối nay em không chủ động, có phải chúng ta sẽ không có sau này hay không?"Anh im lặng giây lát, " Nếu anh không cố ý sang đây ngồi, em cảm thấy em có cơ hội ngã vào lòng anh sao?""..." Cảm giác tiết tháo của bản thân đã rơi đầy đất, thì ra anh đã sớm nhìn thấu âm mưu của mình rồi vẫn cứ vạch trần cô như thế, thật sự được sao...Mộ Thời Phong không để cho cô ngẩng đầu đối diện với anh, mà là đem đầu của cô đặt lên hõm vai của mình." Anh lúc đầu là muốn chọn một ngày đặt biệt một chút tỏ tình với em, con gái không phải đặc biệt để ý những chuyện này sao?"Lời tỏ tình là chất độc một chút cũng không sai, tất cả ấm ức trước kia đều tan thành mây mũi của cô cay cay, nhỏ giọng hỏi anh, " Anh vốn định khi nào tỏ tình với em?"Hỏi xong cô liền mắng bản thân một câu thần kinh, anh là người kiêu ngạo như vậy, vẫn chưa chắc muốn chọc ghẹo cô một phen thì của Mộ Thời Phong nhẹ nhàng chạm lên trán của cô, " Đào Nhiên, anh cũng là một người bình thường."" À vâng." Anh mới biết nói. " Ngày kia là sinh nhật của anh."Trong khoảng thời gian rất lâu bọn họ cũng không nói gì tiếp, cô thích lẳng lặng ôm anh như vậy, trái tim của hai người sát bên nhau, dùng tần suất của nhịp tim để đối thoại không một lúc lâu, cô ngồi chắc ngước mắt đối diện với anh, nhịp tim lại không ngừng tăng tốc, " Mộ Thời Phong, chúng ta bây giờ có được xem là người yêu không?"Anh dùng ánh mắt nhìn kẻ ngốc nhìn cô, rất ghét không vội trả lời cô, mà là rất dùng sức từ trong túi móc ra một thứ, " Đưa tay ra."Cô làm theo, không biết anh muốn đưa tính vật định ước gì, hay là nhẫn nhỉ?À hú, phát triển như vậy cũng nhanh quá đó nha, lúc nảy mới hôn, liền muốn yêu cả đời, trao nhẫn luôn à?"Khi thứ cứng ngắc lạnh lẽo chạm vào lòng bàn tay của cô, sắc mặt của cô thay đổi liên thỏi thép lớn, đây là muốn đưa tiền bịt miệng à?Chính là một thỏi lại lường biếng dựa lưng vào ghế sô pha, trong mắt mang theo ý cười xấu xa, ngang ngạnh nhưng lại nghiêm túc, " Sau này người của anh do em quản, tiền của anh cho em tiêu."Nhìn vào mắt của hoàn toàn chìm đắm nghĩ, người đàn ông này, cô sẽ theo anh cả tâm tình nguyện, đến chết cũng không khịt mũi, " Mộ Thời Phong, sau này anh phải đối xử với em tốt hơn." Giống như một cô vợ bé bỏng chịu ủy cười, " Anh đối với em vẫn chưa đủ tốt?"" Chưa tốt, anh luôn châm chọc cười nhạo em." Ngẩng đầu nhìn vào mắt của anh " Sau này không được đả kích em nữa."" Được."" Ra khỏi cổng trường thì phải cõng em."" Được."" Mỗi ngày đến căn tin gọi cơm cho em."" Được."" Gọi liền đến ngay."" Không thành vấn đề."" Còn phải giúp em viết bài tập ngữ văn nữa."" Không được.""..."Mộ Thời Phong vỗ vỗ đầu của cô, " Cầm tiền của em lên cương đi."Đầu óc của cô liền hỗn loạn, ngựa, "?"Anh kéo cái mông của cô ôm cô lên, đi về phía toilet, " Anh mà nghẹn tiếp, đoán là sẽ hỏng người mất thôi."" ..." Đây là muốn dùng thực tiễn kiểm nghiệm chân lý gọi là cảnh giới cao nhất của tình yêu sao?Trong tay gắt gao nắm chặt khối tiền kia, nhìn thế nào cũng giống...Cô lúc này nhớ đến một lần giáo huấn kia của cậu, nhưng lúc này nếu từ chối anh, nếu anh thật sự tàn phế, hạnh phúc cả đời này của cô không phải sẽ không có hi vọng sao?30 phút sau, Mộ Thời Phong khoanh tay đứng dựa vào cửa toilet, nhìn lên bồn rửa tay cô gái nhỏ kia đang dùng nước rửa tay rửa vô số lần bàn tay của mình, anh nhìn mà không khỏi bật đi đến từ phía sau ôm lấy cô, " Không ngờ Đào bảo bảo của chúng ta vẫn là một cô bé thích sạch sẽ nha."Cô xoay người, tức giận đem bọt xà phòng trên tay vỗ lên mặt anh, " Mộ Thời Phong, em vẫn là trẻ con!"Anh cầm khăn mặt bên cạnh lau đi bọt xà phòng, " Trước kia khi ở trong toilet nhìn hết sạch của anh, sao không cảm thấy bản thân là trẻ con, còn nhìn hăng say như vậy nữa."Anh biết cô vẫn sẽ vẫy bọt xà phòng lên mặt mình, sau khi dứt lời, liền nhanh chóng cầm hai tay của cô rửa dưới vòi nước, " Đào Nhiên, nếu không phải em vẫn còn nhỏ, vẫn còn học lớp 9, thì hôm nay giúp anh dập lửa sẽ không phải là đôi tay này đâu.""..." Mặt của cô vừa đỏ vừa tầng làm việc đi ra đã gần một giờ con đường lớn lúc nửa đêm vắng vẻ hơn ban ngày rất nhiều, nhưng vì là cuối tuần, cũng được coi là náo Nhiên ôm chặt cổ của anh, Mộ Thời Phong thì lắc lư cái lưng phía trước nghiêng đầu nhìn sườn mặt của anh, không nhịn được hôn anh một cái, " Mộ Thời Phong, anh nói xem chúng ta có thể ở bên nhau cả đời không?"Bước chân đang giơ lên của anh hơi dừng lại, rồi lại kiên định hạ xuống, tiếp tục đi về phía đêm rất hỏi ngược lại " Thế nào, em còn muốn đi ở bên người khác?"" Đương nhiên không phải nha."" Vậy thì được rồi." Cằm của cô nhẹ nhàng đặt lên hõm vai của anh, dĩ nhiên nghĩ rằng bọn học có thể ở bên nhau cả đời lúc lâu không có động tĩnh, anh vừa muốn nói chuyện với cô, bỗng nhiên trên lưng nặng trĩu, thì ra là ngủ liếc nhìn kiến trúc xung quanh, từ chỗ này đi đến chỗ ở của Tưởng Mộ Thừa ít nhất phải mất 2 thoảng bên cạnh có tiếng còi xe hơi, nhưng cô chẳng mảy may có dấu hiệu bị đánh thức, ngủ rất an ổn. Lúc này điện thoại trong túi rung lên, tối như vậy, chắc chắn là điện thoại của Mộ Thời dừng lại, dùng một tay lấy điện thoại ra, giọng nói rất khẽ, " Alo, anh."" Có cần chở hai đứa về không?"Mộ Thời Phong không nói chuyện, nghiêng mặt nhìn về phía bên của Mộ Thời Cảnh dừng ở bên đường, cửa sổ xe hạ xuống, anh sợ nói chuyện sẽ làm ồn đến Đào Nhiên, khoát tay với Mộ Thời Thời Cảnh mềm lòng chấp nhận, khẽ gật đầu, đóng cửa sổ, bảo tài xế lái xe rời xe đã biến mất trong bóng đêm, Mộ Thời Phong mới cất bước đi về phía không biết Mộ Thời Cảnh nhìn thấy anh và Đào Nhiên ở bên nhau, sau khi trở về sẽ xử lý anh thế nào Thời Cảnh sẽ phản đối anh yêu sớm sao?Không phản đối anh và Đào Nhiên yêu sớm sao?Có lẽ vì có lần anh và Mộ Thời Cảnh nói đến Đào Nhiên, anh trong lúc vô ý đã nói câu cô ấy rất đặc biệt, Mộ Thời Cảnh liền khéo léo nói với anh, có thể đối xử với Đào Nhiên như em gái, còn những chuyện khác thì không thể vượt vì cô là em gái của Thẩm Lăng bảo bọc cô không nói, còn không cho cô yêu sớm, suy cho cùng cô cũng còn quá nhỏ, vẫn chưa tròn 14 tuổi, đổi thành bất kỳ phụ huynh nào cũng sẽ không cho phép một đứa trẻ nhỏ như vậy yêu kia chính là bảo anh đừng tổn hại cô gái nhỏ đơn thuần như Đào ra lúc đó anh rất muốn nói với Mộ Thời Cảnh, Đào Nhiên không đơn thuần, còn rất muốn phá đến trước biệt thự của Tưởng Mộ Thừa, đèn đuốc trong biệt thự sáng trưng, tất cả đèn trong sân cũng đang tay của Tưởng Mộ Thừa đang cầm một chai nước suối, một tay đút túi quần đứng trước cửa lớn của biệt Thời Phong trên đường đến đây, đã có chút thở dốc, anh điểu chỉnh lại hô hấp, lên tiếng chào hỏi trước, " Cậu."Tiếng Cậu này gọi làm Tưởng Mộ Thừa khẽ run, sóng lớn trong đáy mắt của anh tay bỗng chốc biến mất, gật đầu, sau khi ôm Đào Nhiên xong thì ánh mắt ý bảo cầm lấy chai nước trong Thời Phong cũng có chút thụ sủng nhược kinh, đưa tay rút lấy chai nước kia, Tưởng Mộ Thừa lại nhẹ giọng nói, " Để tài xế đưa cậu về."“ Cảm ơn cậu.”Tưởng Mộ Thừa như có điều suy nghĩ nhìn anh, " Mộ Thời Phong, chuyện giữa cậu và Nhiên Nhiên, anh tình em nguyện, tôi không quản. Nhưng món nợ giữa hai chúng ta vẫn phải tính."Mộ Thời Phong mở nắp chai nước, hơi ngửa đầu, một hơi uống hơn nửa chai, sau khi đậy nắp chai nước mới từ từ nói, " Cung kính chờ đợi bất cứ lúc nào." Khí thế chẳng thua kém Tưởng Mộ Thừa.
độc sủng thành hôn