Xin Chua va Maria La-Vang tra cong boi hau cho quy ban va gia dinh. Thuong nho cac ban (Cpl.Levqua 1962 - 1968) Reply: Chúng ta cùng chia sẽ nỗi buồn và cầu nguyện cho người đã khuất. Thân ái, CPL ntt: Nghiem Do (Feb 22, 2009) Than men Gia Dinh Nguyen Huu Phuong, Hệ Thống Buộc Ta Làm Hoàng Hậu: Phượng Nghịch Vạn Tra | Chapter 22丨đọc miễn phí, rất nhiều truyện tranh đọc online, ngôn tình hấp dẫn thú vị đều có trên Mê đọc truyện Vi vay, van dé phong cach — dic biét 1a van dé c4 tinh s4ng tao cia nha vin khong bao gid cfi, né vin luén duoc dé cap dén 6 phwrong dién nay hay phuong dién khdc, bang c4ch nay hay cach khac trong ly luan van hoc. 1.4. Nguyén Nhat Anh cfing chinh 1a tén that cia nha van. Anh sinh nim 1955 tai Quang Nam. Ukraine trục xuất đại sứ Iran với cáo buộc cung cấp UAV cho Nga. Đang phát Mặt biển 'sôi' rào rào vì đàn cá heo nghịch ngợm lướt sóng. Hoàng hậu nhà Đinh theo ghi chép trong chính sử gồm 5 Hoàng hậu được Vua Đinh Tiên Hoàng lập lên sau khi ông dẹp xong loạn 12 sứ quân, mở ra nhà nước Đại Cồ Việt và lên ngôi Hoàng đế ở kinh đô Hoa Lư.Thời kỳ Đinh Đế Toàn trị vì do Vua còn nhỏ tuổi nên chưa kịp có vợ để tấn phong Hoàng hậu. Xung quanh nơi Kakashi đang bị bao phủ chỉ còn lại một mảnh hoang tàn . thang+cap+o+hau+cung+cua+nu+phu+cuu+nguyet+vi+lam danielsungwoon Sex gay biến thái yêu tôi Mikey+senju phongluuphapsu501 562 AllTakemichi Thí Nghiệm wjsn futa Tokyo revengers H+ R18 hentai all+x+takemichi+Phạt lacktwoxwhitwo vuong phi nghich ZUbQn. ~ Part 1~Ta tỉnh dậy trên chiếc giường mềm như nhung. Đầu ta đau như búa bổ. Ôi~ ta khẽ rên lên, ta không còn nhớ gì nhìn vào chiếc gương cạnh giường, ta giật mình hét lênAAAAAAAAA Trong gương ta thấy một gương mặt trái xoan thật xinh đẹp nhưng nó chẳng phải của ta, một cơ thể thon gọn trong bộ váy dài cũng chẳng phải của ta. Mái tóc dài ánh nâu mượt mà cũng không thuộc về ta. Đây không phải ta. Nhưng sao ta lại ở trong cơ thể này???Một đứa con gái tầm 15,16 tuổi chạy vào,khuôn mặt trái xoan, tóc dài được búi gọn trông thật thanh tao, đôi mắt to nai tơ mở tròn hoảng hốt nhìn ta. Xinh đấy nhưng sao cô ta mặc váy như váy cổ trang vậy?? Người con gái ấy chạy về phía ta, hỏi han- Ân Ly tỉ tỉ, tỉ có sao không??Cách nói này.... Sao lại.... Giờ là thế kỉ 21 rồi, sao lại nói thế này cơ chứ??Ta chạm vào khuôn mặt không phải của ta, rồi ôm lấy nó, quay sang hỏi cô gái kia- Ta....đang ở đâu thế?? Ta là ai??Cô gái kia lo lắng hỏi lại ta- Tỉ...không nhớ gì sao???Ta nhìn cô ấy, lắc nhẹ đầu. Cô ngồi xuống, khẽ vuốt tóc ta- Tỉ là Lâm Ân Ly, đại tiểu thư của tề tướng Lâm Nhật Long, gia tộc họ Lâm và là tỉ tỉ của tiểu muội. Muội là Lâm Ân Nguyệt. Gia tộc chúng ta có khả năng thiên bẩm là có thể nói chuyện với cây cối muông thú loài vật và điều khiển những thứ liên quan đến rừng. Cùng với gia tộc họ Lâm là các gia tộc Thuỷ, Hoả, Thổ, kim,vv...Hôm trước là lễ đăng kim của Hoàng thượng, tỉ đã " vô tình " bị An La cô nương đẩy xuống muội của Ân Ly hay còn gọi là của ta nhấn mạnh hai chữ vô tình. Ta hỏi lại - Vô tình?? Ý muội là...- An La cô nương nói với muội là cô ta vô tình. Nhưng muội nghĩ An La cố tình. An La cô nương vốn đã không thích tỉ mà. Có quá nhiều thông tin ta cần biết và hiểu bây giờ. Ta mệt mỏi nằm xuống- Cám ơn muội. Ta cần nghỉ ngơi một chút...Tiểu Nguyệt đứng dậy, cúi mình rồi đi ra. Chỉ còn một mình ta trong phòng, ta không tin. Chắc đây chỉ là một giấc mơ. Ta lắc đầu nguầy nguậy rồi ngồi dậy, nhìn vào gương. Trong gương là cơ tể của Ân Ly đang nhìn lại ta. " Nếu mình đang ở cơ thể này, chắc Ân Ly thật sự đang ở cơ thể của mình.." - ta thầm nghĩ. Ta cố gắng nghĩ lại chuyện gì đã xảy ra với ta nhưng....đầu ta đau như búa bổ, không thở nhớ lại được. Ta đứng dậy, đến cái tủ rồi chọn ình bộ xiêm y màu xanh lá đậm. Ta tự tết mái tóc đen nâu rồi đi ra ngoài. "Thôi thì....cứ ở lại đây xem sao" Một người đàn ông trung niên tiến lại gần ta, người mà ta đoán là phụ thân của ta, khẽ ôm ta rồi vuốt lên khuôn mặt của ta- Ân Ly của ta đã trờ về rồi. Nghe tiểu Nguyệt nói con bị mất trí. Nhưng không sao, ta sẽ truyền lại cho con từ đầu. Giờ con mau đi nghỉ đi Ta khẽ cúi mình, đáp- Phụ thân, con muốn đi ra ngoài thành thăm thú mọi nơi. Phụ thân ta mặt hơi nhăn lại đăm chiêu suy nghĩ, rồi gật đầu - Được. Tiểu Nguyệt sẽ đi với con, nó có thể bảo vệ cho con. Nói rồi phụ thân ta đi mất, ta chẳng kịp nói câu gì. Bên tai ta chợt vang lên tiếng xì xào của lá" Ân Ly, chúc mừng con đã thực sự trở về với chúng ta!"Ta ngơ ngác nhìn quanh, chẳng có ai cả. Rồi ta bất giác nhìn lên cây cổ thụ trong khu vườn, ta có cảm giác cây đang nhìn ta, cười với ta. Ta khẽ hỏi- Là....ông ư??? Part 2~Tại...tại sao cây lại biết nói? Cây chỉ là thực vật thôi mà. Ta trố mắt nhìn cái cây cổ thụ như thể đấy là một sinh vật lạ. Bên tai ta lại vang lên giọng nói kì lạ " Đừng nhìn ta như thế. Chẳng phải tiểu Nguyệt đã nói với con là gia tộc họ Lâm có thể nói chuyện với cây cối sao?"Nhớ kĩ lại thì đúng thế. Tiểu Nguyệt đúng là có nói với ta như vậy. Ta cúi đầu cung kính trước cây cổ thụ già rồi nói- Ta xin lỗi...nhưng...ta không thể nhớ nổi ông là ai..Cổ thụ dường như định nói thêm điều gì đó nhưng lúc đó, Ân Nguyệt đến bên ta. Cổ thụ lại trở về trạng thái im lìm. Tiểu Nguyệt liếc nhìn cây, rồi nói với ta- Ân Ly tỉ tỉ, chúng ta đi thôi. Ta gật đầu mỉm cười. Tiểu Nguyệt đưa ta ra ngoài Lâm gia. Chúng ta cùng đi ra chợ. Ta thích thú nhìn quanh. Chợ ở thế kỉ 21 mà ta đi toàn thịt cá chứ đâu nhiều đồ thế này. Ta lăng xăng chạy khắp nơi, ghé vào hàng bán vải một chút, ghé vào hàng bán trâm một chút. Đập vào mắt ta là cây trâm màu xanh lam đậm tuyệt đẹp. Thấy ta chăm chú vào cây trâm đó, tiểu Nguyệt cười rồi bảo với người bán hàng- Cho ta hai cây trâm màu xanh lam này. Đưa tiền cho người bán hàng, tiểu Nguyệt cài trâm lên tóc tết của ta, rồi cài cái còn lại lên tóc muội ấy- Một cái cho tỉ, một cái cho taTiểu Nguyệt là em của Ta nhưng dường như Nguyệt còn chín chắn hơn cả ta. Ta cười vui vẻ nhìn tiểu muội của ta. Đáng lẽ tiểu Nguyệt nên làm tỉ tỉ của ta thì đúng hơn. Ta cười với tiểu muội rồi đi tiếp. Ta mải chăm chú nhìn vào sạp bán diều kia rồi....RUỲNH!!!!!!!!!!Ta ngã sõng soài dưới đất, thấy đau điếng ở vai phải. Có người đâm phải ta. Mở mắt, tất cả ta nhìn thấy là cái trâm xanh lam bị gãy đôi. Ta run run cầm cây trâm bị gãy, muốn khóc mà không khóc nổi. Ta tức giận nhìn người đâm vào ta làm cái trâm của ta bị gãy. Hắn mặc bộ quần áo xanh lục, nhưng thứ làm ta sững người về hắn là khuôn mặt đó. Nhìn thật quen làm sao... Nhưng ta chẳng nhớ nổi hắn là ai. Dù hắn là ai đi nữa, hắn cũng làm gẫy trâm của ta. Hắn phải trả giá !!Ta tức giận chỉ vào mặt hắn- Mi làm gãy trâm của ta rồi Hắn đứng dậy, phủi quần áo, khinh khỉnh nhìn ta- Ta xin lỗi nhưng chẳng phải cô nương đây đâm vào ta??Ta mếu, mặt xị xuống. Mặt hắn bỗng sững lại rồi từ từ chuyển đỏ. Ta chìa trâm gãy ra, bảo- Đền cho ta. Cái này do tiểu Nguyệt mua cho ta đấy Hắn cúi xuống bế ta lên. Ta bất ngờ, vùng vẫy. Nguyệt tới, bàn tay nắm chặt thanh gươm nói- Xin công tử hãy bỏ đại tỉ của ta xuống. Nếu không thì xin đừng trách ta. Hắn thả ta xuống theo lời của tiểu Nguyệt. Ta mặt xị xuống, nói với muội- Hắn làm gẫy trâm của tỉ rồiHắn khẽ cười trước biểu cảm của ta rồi bảo- Xin vị cô nương đây thứ lỗi. Hãy để kẻ hèn này mua đền lại cho cô. Hắn tới sạp bán trâm nhưng người bán hàng bảo loại trâm đó đã hết. Hắn cười cười xin lỗi ôn dịch! Dám làm gãy trâm của ta!Ta khẽ nói thầm với Nguyệt muội" Chuẩn bị chạy nhé!!"Nguyệt muội chưa kịp hiểu ra sao đã thấy ta đến trước mặt tên ôn dịch, kéo nhẹ váy lên, ta khẽ cười- Ta...cũng xin lỗi nhé!Rồi ta giẫm thật mạnh chân lên chân hắn và bỏ chạy, không quên kéo tiểu Nguyệt theo- Chạy thôi!!Ta bỏ lại hắn đứng đó với cái chân đau kia. Hắn mỉm cười, không ngừng xoa chân. Rồi hắn gọi người đi theo sau hắn- Gia Phong, mau tìm cho ta mọi thứ về vị cô nương kia. Gia Phong khẽ cúi người- Vâng, thưa hoàng trở về Ngọc Long cung, thay bộ quần áo tầm thường kia rồi mặc áo bào. Hắn ngồi, nhớ lại về thiếu nữ mặc áo xanh lục kia rồi bật cười. " Thật giống y hệt người con gái ấy!"- hắn nhìn xa xăm...Cánh cửa bật mở. Một nô tì đi vào, cúi người trước hắn- Bẩm hoàng thượng, hoàng thái hậu truyền cho gọi đứng dậy, phẩy tay- Ta biết vội vã đến phòng của hoàng thái hậu. Hắn chắc mẩm nghĩ khi người họi, ắt hẳn có việc gì nguy cấp lắm. Đến Tây Thiên cung, mở cửa hắn cúi rạp người- Hoàng nhi xin yết kiến Hoàng Thái hậu. - Cho vào- Hoàng Thái hậu nói Part 4~Ta đang ngồi " ngoan ngoãn" trong phòng để Nguyệt Nguyệt trang điểm cho ta. Vẫn búi tóc tết chéo để lộ ra cái cổ trắng ngần nhưng Nguyệt muội gắn thêm mấy bông hoa vào tóc ta. Muội mở tủ, lấy ra bộ váy đỏ tươi, ta đoán mảu đỏ chính là màu của tình yêu nồng nàn. Ta mặc váy vào, xoay một vòng, rồi hỏi tiểu muội- Ta thế nào??- Trông người rất đẹp, thưa hoàng hậu. Ta thích thú lướt đi lướt lại trong bộ váy cưới. Tiểu muội đi tới bên ta, khẽ kéo ta ngồi xuống - Ly Ly tỉ, chốn hoàng cung luôn là một nơi khắc nghiệt, quan thần tốt không thiếu mà quan thần xấu cũng không thừa. Tỉ hãy cố gắng bảo trọng. Hoàng thượng rất mạnh nhưng không phải lúc nào cũng bảo vệ được bĩu môi- Tên cẩu hoàng thượng đó mà mạnh á?? Ta còn mạnh hơn tên đó kìa / Ở một nơi nào đó trong cung có tên hoàng thượng bị hắt xì liên tục/Nguyệt khẽ lắc đầu, vuốt tóc ta- Một nơi như thế thật không hợp ột người trẻ con như tỉ được. Ta thật không hiểu hết những gì muội định nói với ta. Song cũng đến giờ làm lễ, Nguyệt dẫn ta ra nơi hành trông thấy ta, hắn sững người lại rồi bị đông cứng. Mãi đến lúc bị Gia Phong thọc ột cái vào lưng mới tỉnh ra và đi đến bên ta. Ta thấy vậy cười như nắc nẻ. Mặt hắn đỏ ửng lên, hắn khẽ thì thầm vào tai ta- Hôm nay nàng xinh lắm!...Ta đỏ ửng mặt, quay đi. Hắn cười song lại bị đơ người vài giây." Ly Ly, mới đám cưới thôi mà nàng định bức ta chết à?? Gì mà cổ trắng thế kia?? Rồi...gì mà hương hoa Ly khắp người nàng chứ??" Hắn đau khổ nghĩ ./ Tên dê già đáng chết kia- Ân Ly gào lên/-Đêm tân hôn ~ Đêm động phòng ^^"Tại sao ta phải đợi tên cẩu hoàng thượng kia chứ??" Ngồi trên chiếc giường, ta nghĩ. Chán nản, ta đi thăm thú khắp nơi trong phòng. Đến trước bàn trang điểm, ta ngồi làm lại tóc ình. Tóc ta búi cao lên, để lộ hẳn ra cái cổ trắng ngần. Ta xoay mình trong bộ váy ngủ trắng, bộ váy ngủ ôm khít người ta, lộ ra cái eo thon gọn. Nhìn kĩ trong gương, ta cũng xinh đấy chứ!!Cánh cửa bật mở, tên cẩu hoàng thượng bước vào. Hoàng Thần thấy hoàng hậu của mình như vậy, sững người rồi mặt đỏ ửng lên. Ta chẳng nghĩ ngợi gì cả, bèn phi ngay vào cái giường- Ta nằm trên giường, mi nằm đất nhá ...Chẳng may ta vấp phải cái gì đó trên sàn rồi ngã đập nhẹ đầu vào cái giường. Ta mếu máo ôm cục u đầu. Hoàng Thân thấy vậy, cố nhịn cười rồi đến ngay bên ta, đỡ nàng dậy, hắn khe xoa lên trán- Đau nhiều không??- Còn phải hỏi!!- ta nhăn mặt xoa trán. - Nhắm mắt lại rồi ta làm cho hết đau choTa nhắm mắt lạiHắn nhìn nàng chăm chú. Chết tiệt! Sau từng ấy năm, nàng vẫn dễ thương như vậy. Cái tính nết chẳng bao giờ thay đổi. Hoàng Thần mỉm cười, nàng vẫn đang nhắm mắt. Hắn hôn nhẹ lên chỗ nàng bị đau..Ta mở bừng mắt, mặt đỏ ửng lên. Ta đạp hắn xuống đất- Mi giám lam hại tới Hoàng hậu thể long thể là thân thể của vua, hoàng hậu thể là... Rồi ta chùm chăn đi ngủ. Hắn chống tay xuống đất, nhăn nhó- Là tại nàng vấp ngã mà!! Part 13Hôm nay cẩu hoàng thượng đưa ta lên triều thiết triều cùng hắn. Ta không chịu đi vì thiết triều buồn ngủ lắm á. Thế lằ hắn vác ta lên vai. VÁC ĐẤY. Hắn nhấc bổng ta lên và vác ta lên vai vào triều mặc cho ta giãy giụa linh tinh trên vai hắn. Trong lúc hắn đang xem vài giấy tờ sổ sách gì đó thì ta chạy loăng quăng, nghịch nghịch cái này một chút, ngó ngó cái kia một bỗng nghe thấy giọng hắn- Mùa đông sắp đến rồi. Các khanh có ý kiến gì để bảo vệ mùa màng cho thần dân không?Ngọc quốc là một đất nước phồn thịnh, nhân dân luôn được sống no đủ, ta chưa thấy cảnh thiếu thốn bao giờ ở đây. Mùa đông có lẽ sẽ rất khắc nghiệt vì cây cối héo khô... Cây cối...- Thưa Hoàng thượng, chúng ta nên trồng gấp đôi số vụ mùa năm nay, để cư dân có thể có đồ ăn dự Nhưng nhỡ để lâu trong kho,lương thực hỏng thì sao thưa ngài?- ta chợt quay ra hỏi- Đồ trong kho không thể hỏng được thưa hoàng quan cận thần cúi mình đáp cho taTa không hiểu sao nhưng ta có cảm giác chẳng ổn, mua đông năm nay có lẽ sẽ rất khắc nghiệt...Ta vô thức hỏi - Hoàng Thần, chúng ta có tể tướng mùa đông ở đây không??Hoàng Thần nhìn về tể tướng mùa đông, ngài mặc bộ giáp trắng tinh khôi, khuôn mặt mạnh mẽ nhìn ta, ánh mắt ánh lên sự ấm áp khác hẳn tren ngài- mùa đông lạnh lẽo. Ngài cúi xuống - Có thần, thưa hoàng Cho ta biết ở đây đã bao giờ có một mùa đông khắc nghiệt đóng băng mọi thứ chưa? Ý ta là cực kì khắc nghiệt- ta bần thần hỏi - Có 1 lần, thưa hoàng hậu. Đó là khi Tuyết nổi trận lôi đình, trái tim hắn đã đóng băng lạnh lẽo, không thể ấm áp ủ mùa xuân như xưa nữa, hắn đóng băng tất cả mọi thứ trong vương quốc này và cả chính hắn. Mấy chục năm nay, hắn đã biến mất. Thần tin rằng hắn đã tan chảyTa hiểu ý của ông. Tuyết sẽ có lúc tan nhưng... Người hôm nọ là thế nào?? Chẳng lẽ lại là Tuyết???Hoàng Thần thấy mặt ta bần thần, bèn hỏi- Có chuyện gì đã xảy ra, Ân Ly?Ta không để ý tới hắn, bèn hỏi tiếp- Tể tướng mùa đông, Tuyết là người con trai, với áo trắng dài lạnh lẽo, và khi anh ta biến mất, thường để lại một bông tuyết phải không?- Đúng... Thưa hoàng hậu.... Nhưng sao người...- tể tướng mùa đông lắp bắp hỏi taTa quay sang nhìn Hoàng Thần, nói- Hôm trước ta có gặp một người như thế ở sông Hằng.... Hoàng Thần đứng bật dậy, các quan cận thâng cùng tể tướng bàn tán xôn xao- Ta có cảm giác không lành- ta đứng bật dậy nói với hắnTể tướng mùa đông sững sờ nhìn ta, rồi hỏi- Khi người thấy hắn, ngưới có thấy gì màu đen trên người hắn không?Ta nhắm chặt mắt cố nhớ lại. Hôm đó, thứ thu hút ta nhất ở hắn....là một bông tuyết màu đen trên tay phải của hắn- Bông tuyết màu đen trên tay phải của hắn- ta nóiHoàng Thần khựng lại rồi nói- Hắc thuật...Các quan đại thần nhốn nháo cả lên, tể tướng mùa đông thất kinh, không thể nói gì được. Chợt trong đầu ta loé lên một ý nghĩ...Ta kéo tay áo của Hoàng Thần- Vụ này, để ta lo được không?? Ngươi hãy chú tâm vào lễ hội mùa đông nhé? - Nàng có chắc không??- Thần nhìn sâu vào mắt ta- Chắc - một giọng nói chắc nịch phát ra từ ta. Hắn gật đầu. Ta quay ra- Tể tướng mùa đông, đại thần Hoả, Mộc, xin các vị đi theo ta. ******************- Ta có linh cảm không hay về Tuyết. Ta đoán hắn quay lại để đóng băng mùa đông ta từ từ ngồi xuống, nói- Vâng thưa hoàng hậu - cả ba người còn lại đồng thanhChợt tiểu Lam, bay vào, thả cho ta cuộn giấy rồi bay đi ra. Ta mở ra đọc, khoé miệng khẽ nhếch lên " Tuyết đã trở lại, chuẩn bị cho sự đóng băng" - lời tiên tri của ba người con gái trong rừng Tối. Ta đưa cho bọn họ- Đây, các khanh hãy đọc điNhận lấy tờ giấy, mặt ba người biến sắc. Quan đại thần họ Hoả nhìn ta- Bẩm hoàng hậu, người đã có kế sách gì?- Đơn giản thôi. Quan đại thần Hoả, Mộc, ta muốn sử dụng năng lực của các vị để sưởi ấm thần dân. Về phần lương thực, ta sẽ lo. Và ta cần tể tướng mùa đông bao bọc nó trong mùa đông ấm áp của ngài. Dưới ngài, có một cô bé Hải Băng??- Vâng thưa hoàng hậu. Đó là nữ nhi của Tốt. Ta muốn cô bé đi theo ta, bao bọc lớp cây của ta trong lớp băng của cô bé- Thưa Hoàng hậu, thần...- tể tướng mùa đông ngập ngừng- Ngươi đừng lo, tiểu Bạch sẽ ở cạnh cô bé bảo vệ cho nữa nhi của ngươi- Đa tạ hoàng hậu- Còn nữa, mi hãy đi tìm hiểu xem làm thế nào để hoá giải Hắc thuật. Hãy đi luôn bây giờ. Ta tin lớp băng trong tim Tuyết có thể tan chảy. Và hãy đưa nữ nhi của người đến gặp tướng mùa đông lui ra. Ta quay sang Quan đại thần Mộc và Hoả - Hai nữ nhi của người vân khoẻ chứ?- Đa tạ hoàng hậu, nữ nhi của chúng thần đều khoẻ cả- Quan đaik thần Hoả lên tiếng- Tốt. Quan đại thần Mộc, ngài hãy đến khu rừng Tối và thu thập gỗ ở đó. Người hiểu chứ?Quan đại thần mộc khẽ gật đầu rồi nói- Nhưng thưa hoàng hậu, Rừng Âm U có lẽ sẽ gần và nhanh hơn sao??- Đúng. Nhưng chúng ta sẽ làm sự tức giận của các bộ tộc ở đó bùng nổ. Mà tên cẩu hoàng thượng kia chắc sẽ khó chịu giải quyết Vâng. Thần xin phép cáo lui- đại thần Mộc lui ra- Ta muốn ngài và nữ nhi làm việc này. Nữ nhi của ngài rất mạnh, chúng ta nên sự dụng lửa của cô ấy- Vâng, thưa hoàng hậu.*******************Còn thắc mắc một số điều, ta vào thư viện đọc sách. Giở những trang liên quan đến Hắc thuật, ta vô tình đọc được một số thứ " ....Máu của dòng họ Lâm sẽ giải thuật và hồi sinh...." Và rồi trang sách đó bị xé mất. Ta chán nản vứt quyển sách xuống và rồi ngẫm nghĩ một hồi " Máu của ta à...."Có tiếng bước chân đi tới, tiểu Lam nói" Tể tướng mùa đông và tiểu thư Hải Băng tới" Ta quay Tể tướng mùa đông và tiểu thư Hải Băng yết kiến hoàng hậu- Miễn lễ - ta nói rồi quay ra nhìn tiểu thư Hải Băng. Cô vé tầm 15 tuổi, xinh xắn, đáng yêu, đôi mắt lém lỉnh nhìn xung quanh, tóc để xoã ngang Thưa hoàng hậu, tôi không tìm được phương thuốc hoá giải Hắc thuật. - Được rồi. Ta đã tìm được, nào giờ thì đi thôi!Ta đưa cô bé ra ngoài vườn, nói- Giờ muội hãy làm cho ta xem nhé?Rồi ta đưa tay, một cây ngô mọc lên giữa đất. Hải Băng cười tươi, cây ngô đó đã được bao phủ bởi một lớp băng trắng tinh. Ta hỏi- Muội có chắc cây ngô sẽ không hỏng chứ?- Chắc chắn. Với tình yêu thì không thể hỏng được đâu- rồi cô bé lém lỉnh nhìn ta, đưa cho ta một quả cầu băng, trong đó có chứa bông hoa nở rộ- Tặng hoàng hậu, muội đã làm nó đấy Ta thích thú nhìn. Bông hoa ở trong băng nhưng không hề héo khô, ngược lại, còn nở rộ trông thật đẹp. Một cơn gió bấc thổi hun hút qua, mặc dù đã mặc ấm nhưng ta vẫn không khỏi rùng mình... Lạnh quá!An La chạy tới ta- Mọi nhà đã được sưởi ấm. Tỉ làm gì đi!Ta gật nhẹ đầu, kéo Hải Băng lên chỗ cao nhất của cung. Đưa tay ra trước, ta dùng hết sức lực còn lại hất tay lên. Cây trên mặt đất phủ tuyết trắng mọc lên, châm chậm khó khăn. Gió càng ngày càng buốt hơn. Ta nói với Hải Băng- Phủ lớp băng giữ ấm của muội lên cây và cả Đất nước này đi. Ta sẽ truyền sức uội. Hải Băng gật nhẹ đầu. Cô bé đưa hai tay lên phía trước, tạo dựng lớp băng. Song do đất nước quá lớn mà sức Băng không đủ, muội khuỵ xuống. Từ xa ta thấy Hoàng Thần vội vã chạy lại- Nàng hãy để ta truyền sức cho. Nàng mau giữ mấy cái cây lương thực...Ta gật đầu. Hoàng Thần cầm tay Hải Băng, truyền tất cả sức của mình uội ấy. Gió thổi mạnh hơn, mặt đất phủ tuyết trắng xoá. Sao mùa đông lại đến sớm quá như vậy??- Haha, quả là một bữa tiệc dành cho ta, bẩm Hoàng thượng- một giọng nói vang lên trong cơn bão tuyết mịt mùTuyết bước ra với khuôn mặt lạnh lẽo, bông tuyết đen như đỏ hằn trên tay. Ta gào lên- DỪNG LẠI ĐI TUYẾT. NGƯƠI TRÚNG HẮC THUẬT RỒI- CÁC NGƯỜI NGHĨ KẾ HOẠCH NÀY SẼ NGĂN ĐƯỢC TA SAO?? NỰC CƯỜI! CHÍNH CÁC NGƯỜI ĐÃ CƯỚP ĐI NGƯỜI TA YÊU THƯƠNG NHẤTTT...Ta chạy lại gần Tuyết, nhanh nhất có thể, túm chặt tay phải của hắn rồi rút con dao dắt bên người ra, cứa cổ tay phải nơi vết thương vừa khép miệng. Cơn ớn lạnh chạy qua khắp người, ta dí cổ tay đẫm máu vào nông tuyết đen trên tay Tuyết. Hắn gào lên, như bị bỏng, từng giọt máu của ta nhỏ xuống nên tuyết trắng xoá như những bông hoa đỏ rực. Vết thương của ta rát lên, buốt lạnh!! Một thứ đen khẽ bay ra khỏi người Tuyết rồi biến mất. Tuyết ngã lên trên nền trắng xoá..... Tác giả luciferchuThể loại Ngôn TìnhGiới thiệuHoàng hậu ư?? Thì sao chứ?? Hoàng hậu không được vui chơi à?? Ta mới trở lại được thân xác mấy chục năm thôi mà... Đương kim hoàng thượng ư?? Ta không quan tâm. Mặc dù ta với hắn quen nhau từ bé... Gọi là gì nhỉ?? Thanh trúc trúc gì đó /Hoàng Thần là thanh mai trúc mã đó ==/ Kệ chứ. Ta chỉ thấy hắn giống người ấy thôi x Hoàng Thần người ấy chính là ta mà x Part 5~ 1/2Đó sẽ là một buổi sáng yên bình, tiếng chim hót líu lo, nắn trải dài nghịch ngợm trên từng hàng cây của Ngọc Long cung, hoa nở rộ khắp lối đi ... Đấy là sẽ nhưng sự thật thì...AAAAAAAAAAAAAMột tiếng hét vang vọng cả Ngọc Long cung. Và tiếng hét đó là của ta- Ly hoàng ta thức dậy, ta không thể cử động được, quay sang bên cạnh thấy tên cẩu hoàng thượng đang ôm cứng ta ngủ. Thấy ta hét như vậy, hắn có vẻ biết-trước-được-tại-sao-hét nên khẽ nhăn mặt, rồi ôm ta chặt hơn- Im nào. Nằm xuống đi ta ngủ thêm chút nữa- Nhưng....- Ngoan nào. Tí nữa ta đưa đi chơiTa đành phải ngoan ngoãn nằm xuống cạnh hắn. Quay sang nhìn, hắn cũng đẹp trai đấy chứ! Da trắng, nhìn như Hàn quốc . " Thả tên này vào thế kỉ 21 chắc tên này chết giữ đống gái mất!" - ta cười thầm nghĩ. Cơ mà sao hắn giống "người ấy" ở thế kỉ 21 nhỉ? Chắc là trùng hợp. Mải suy nghĩ ta quên mất vạt áo ta đã bị mở ra chút do quay người xộc xệch áo. Và có tên hoàng thượng nào đó đang giả vờ ngủ ti hí nhìn ta và phần bị bắt gặp cái nhìn đó, tức giận đạp hắn xuống đất- Dậy đi đồ bi3n thái!Hắn bị đạp lăn xuống đất, đưa tay lên xoa mông bảo- Này...Chưa để hắn nói xong, ta đã cướp lời - Sao mi lên giường nằm ?? Sao mi lại ôm ta?? Sao mi nhìn ngực ta??- Ta lạnh nên ta lên giường nằm đắp chăn ôm nàng. Nó đập vào mắt ta chứ ta có cố ý đâu- Vẻ mặt " ngây thơ" xuất hiện trên khuôn mặt hoàng đếTa đá bay hắn ra ngoài- Cút ra cho ta thay quần áo!!Mở tủ quần áo, ta toàn thấy váy màu xanh lam- màu mà ta yêu thích nhưng có rất nhiều kiểu dáng. Đc, hôm nay ta sẽ chọn bộ váy có hai tay dài nhưng hở cổ với hai vai, eo váy ôm sát eo ta. Tết tóc xong, ta đi ra ngoài tìm " đương kim hoàng thượng".Hắn vừa mặc long bào xong thì thấy ở ngoài sân, hoàng hậu của mình hớt ha hớt hải tìm mình, nhìn quanh chẳng thấy đâu, hắn thấy nàng bực tức giậm chân tại chỗ, mặt xị lại y như một đứa trẻ con vậy. Hắn khẽ cười, sau bao năm, nàng vẫn không thay đổi. Hắn cười với Gia Phong - Nàng bị lạc rồi. Ngươi mau dẫn nàng vào Phong cúi đầu, đi ra ngoài chỉ đường cho vị hoàng hậu kia. -Ta bực bội dâm mạnh chân vào nơi cẩu hoàng thượng yên vị. Ta nói- Tên cẩ.... À nhầm mi hãy cho ta một khu vườn chỉ có đất trốn không thôi được không?? À, gọi cho ta cả tiểu Nguyệt vào cung nữa, ta cần học lại chút phép thuật. Rồi ta dỗi hắn quay đi. Người gì mà để hoàng hậu của mình lạc đường thế à??Hắn thấy ta xị mặt, cười phì rồi kéo ta vào lòng- Đừng giận ta mà ~Ta đẩy hắn ra thì hắn lại ôm chặt hơn- Thôi mà. Ta sẽ cho nàng mảnh đất để luyện phép thuậtTa quay ngoắt 180 độ- Thật chứ??Hắn gật đầu cười. Ta vui mừng đến độ nhảy cẫng lên ôm chầm lấy hắnMặt hắn lại đỏ lựng lên. Khuôn mặt này....ta nhớ là đẵ gặp ở đâu rồi?? Khuôn mặt người ấy khi đỏ ửng??? Không...hình như lâu lắm rồi...~ Part 5~ 2/2 - Nhưng mà...- hắn nhìn ta cười đểu, mặt giả vờ mếu- Sao?? - đang mải vui mừng với mảng vườn mới- Hôm nay ta ở lại với nàng được không??- Để??- Ta muốn ôm nàng Hôm qua mi ôm chưa đã sao?? - Chưa!! Người nàng rất mềm, rất ấm lại rất thơm nữa nên chỉ muốn ôm mãi thôi. Chết tiệt! Ta là cái gối ôm của mi à? Muốn ôm ra lấy heo mà ôm !!! >"

hoang hau nghich ngom cua ta